Đôi khi, nàng ta cũng lén lút đến trước cửa tiểu viện của Cố Ngôn Âm, đứng ngoài nói vài câu. Nàng ta kể với nàng rằng hôm qua phụ thân mua cho mình một con linh thú nhỏ bằng bàn tay, hay kể rằng phụ thân đích thân làm cho nàng ta một thanh tiểu kiếm gỗ, hoặc phụ thân đặt may cho nàng ta một bộ vân nê mới.
Mỗi lần như thế, trên gương mặt của Cố Ngôn Âm đều là vẻ ngưỡng mộ.
Nhìn Cố Ngôn Âm từng vô lo vô nghĩ, rực rỡ chói mắt, nay biến thành một "tiểu ngốc tử" chỉ có thể quanh quẩn trong viện nhỏ hẹp, nội tâm nàng ta phức tạp vô cùng.
Mà giờ đây, kẻ ngốc ấy hình như lại không còn ngốc nữa…
Cố Ngôn An giấu tay trong tay áo, bất giác siết chặt lại.
Cố Ngôn Âm ngẩng đầu, liếc nhìn Cố Ngôn An với vẻ mặt đầy mâu thuẫn, cũng không định giấu giếm: "Khi rơi xuống đáy vực, có lẽ đập đầu vào đâu đó, thế nên đầu óc bỗng trở nên thông suốt."
Nghe vậy, Cố Ngôn An lập tức trừng to mắt, buột miệng: "Vậy tại sao ngươi không nói sớm!"
Lời vừa dứt, nàng ta liền nhận ra phản ứng của mình có chút thái quá, vội nở nụ cười, giải thích: "Không, ý ta là, nếu phụ thân và mẫu thân mà biết, chắc chắn sẽ vui mừng lắm!"
Cố Ngôn Âm nhếch môi cười gượng: "Có lẽ vậy."
Lời này chỉ lừa được trẻ con ba tuổi mà thôi. Trong lòng Cố Ngôn Âm rõ ràng, Trình Dao chắc chắn ước gì nàng ngã chết ngay tại chỗ!
Trước đây không nói, đương nhiên là vì như vậy tiện giả ngốc hơn.
Sau khi nhận được câu trả lời, Cố Ngôn An thậm chí không duy trì nổi nụ cười trên mặt, thất thần rời đi. Trong lòng nàng ta tràn ngập hoang mang, nếu bây giờ Cố Ngôn Âm bám riết lấy Phó Tứ thì phải làm sao đây?
Phó Tứ lợi hại như vậy, thậm chí còn là người thừa kế tương lai của Phó gia. Cố Ngôn Âm liệu có nỡ hủy hôn ước với hắn ta không?
Nàng ta hiểu rõ, dù bề ngoài Phó Tứ có vẻ lãnh đạm, nhưng lại rất trọng tình cảm. Nếu Cố Ngôn Âm làm loạn không chịu từ hôn thì hắn ta phải làm sao đây?
Cố Ngôn An ngồi lặng lẽ trong đám người, ánh mắt dõi theo phương hướng của Phó Tứ. Không biết khi nào hắn ta mới trở về. Nàng ta lại không nhịn được nghĩ đến nam nhân như thần tiên xuất hiện trong rừng khi nãy, nghe nói là một Long Tộc. Khuôn mặt nàng ta thoáng ửng hồng, tự hỏi không biết người đó thích kiểu nữ tử như thế nào…
Cố Ngôn An ôm đầu gối, ngẩn người, cho đến khi một nam tu bước nhanh đến trước mặt nàng ta, liên tục hỏi: "Tỷ, tỷ thế nào rồi? Vừa nãy có bị thương không?"