Ngay cả như vậy cũng không thể nán lại lâu.
Đồ Tam đeo hòm thuốc lên, chuẩn bị rời đi. Nhưng khi sắp bước ra khỏi động, hắn ta bất ngờ dừng chân, vẻ mặt quái dị, chậm rãi quay đầu lại, hỏi bằng giọng kỳ lạ: "Không đúng… Nguyên dương của ngươi đâu rồi?"
"…"
Yến Kỳ Vọng nhíu mày.
Một loạt cảm xúc, từ kinh ngạc, hoang mang đến khó hiểu, nháy mắt tràn ngập trong lòng Đồ Tam, khiến nét mặt hắn ta có chút méo mó. Hắn ta bước nhanh trở lại bên giường đá, bắt mạch cho Yến Kỳ Vọng một lần nữa.
Rồi hắn ta suýt trừng mắt rớt cả con ngươi!
Quỷ thật! Cây vạn tuế này nở hoa rồi? Nguyên dương của Yến Kỳ Vọng không còn nữa?
Nữ nhân nào lại phá được thân đồng tử của khúc gỗ này?
Rốt cuộc thời gian qua đã xảy ra chuyện gì?
"Cái đầu của ngươi… đã ổn chưa?"
Khi Cố Ngôn An thốt ra câu này, nàng ta không khỏi cắn môi, đôi mắt nai ngơ ngác nhìn chằm chằm vào Cố Ngôn Âm, trong lòng có chút bất an.
Nàng ta nhất thời không biết bản thân muốn nghe câu trả lời như thế nào.
Nàng ta vẫn nhớ, khi đó Cố Ngôn Âm chỉ mặc một bộ y phục vân nghê trắng giản đơn, trong tóc không cài gì phức tạp, nét mày mắt cong cong, đẹp đến mức khiến người ta không thể dời ánh nhìn.
Khi ấy, giữa chân mày của nàng không hề có một chút u sầu. Sau khi tiện tay cứu mình, nàng lập tức rời đi. Về sau, nàng ta mới từ miệng người khác biết được thân phận của nàng: thê tử của Thừa Nghiêu đế quân.
Khi ấy, nàng ta đã nghĩ, thì ra là thê tử của Thừa Nghiêu đế quân, trách sao nàng lại có thể vô lo vô nghĩ như vậy.
Lần sau gặp lại, là ở Cố gia.
Khi đó, nàng ta đã trùng sinh, khuyên mẫu thân tái giá với gia chủ Cố gia, Cố Tùy. Chỉ đến lúc ấy nàng ta mới phát hiện, tiểu nữ nhi của Cố gia chính là Cố Ngôn Âm. Khi ấy, Cố Ngôn Âm vẫn còn nhỏ, trên gương mặt tràn đầy sự ngưỡng mộ với phụ thân, nhưng phụ thân lại cũng rất bình thường với nàng.
Cho đến sau này, vì Trình Dao, Cố Tùy đối xử với nàng cực kỳ tốt, thậm chí còn tốt hơn rất nhiều người cha khác. Nàng ta thấy trên gương mặt của Cố Ngôn Âm lộ ra vẻ ghen tỵ.
Khoảnh khắc ấy, trong lòng nàng ta bỗng dâng lên một cảm giác kỳ lạ, thoải mái đến lạ lùng.
Không lâu sau, Cố Ngôn Âm vì sự sơ suất của hạ nhân mà không cẩn thận rơi xuống nước, sốt cao đến hỏng cả đầu óc, trở nên ngờ nghệch. Từ đó, phụ thân càng thêm không ưa nàng, nàng sống cô độc như một người vô hình trong tiểu viện của Cố gia.