Chương 44

Hiện tại, nàng vẫn chưa hết hoảng hốt.

Đang miên man suy nghĩ, một nữ tu nhỏ nhắn đột nhiên tiến lại gần nàng. Nữ tu ấy nở một nụ cười cảm kích, nhẹ nhàng nói:

“Cảm ơn ngươi. Nếu không nhờ ngươi kịp thời nhắc nhở, ta thật không dám nghĩ mọi chuyện sẽ thế nào.”

Cố Ngôn Âm ngẩng đầu lên, nhìn thấy khuôn mặt tràn đầy sự biết ơn của đối phương. Nàng khẽ mỉm cười, nhưng không biết phải trả lời thế nào.

Lục Phương Phương nhìn thấy nụ cười ấy, không khỏi ngẩn người. Trong ánh lửa ấm áp, dáng vẻ Cố Ngôn Âm hiện lên rõ ràng. Tóc tai nàng rối bù, quần áo lấm lem máu và bụi đất, gương mặt cũng dính đầy bẩn, thoạt nhìn rất nhếch nhác.

Nhưng đôi mắt hạnh kia lại sáng rực như chứa cả bầu trời sao, đôi môi đỏ mọng khẽ cong lên, trên sống mũi còn điểm một nốt ruồi nhỏ, khiến vẻ đẹp của nàng trở nên sinh động hơn, tựa như ánh sáng giữa màn đêm.

Khoảnh khắc đó, Lục Phương Phương, dù là nữ, cũng không thể rời mắt.

Khuôn mặt nàng ta bất giác đỏ bừng, tay vô thức siết lấy vạt áo. Do dự một hồi, nàng ta ngồi xuống trước mặt Cố Ngôn Âm, lí nhí nói:

“Xin lỗi…”

Giọng nàng ta có phần hổ thẹn.

Trước đây, nàng ta từng nghe những lời đồn, cho rằng Cố Ngôn Âm chỉ là một kẻ ngốc suốt ngày đeo bám Phó Tứ. Nàng ta cũng từng cùng những người khác khinh thường và chế giễu nàng.

Nhưng trong tình cảnh nguy hiểm vừa rồi, chính Cố Ngôn Âm đã nhắc nhở bọn họ. Điều này khiến Lục Phương Phương cảm thấy xấu hổ.



Ở phía xa, Cố Ngôn An đang ngồi giữa nhóm người, nhưng ánh mắt lại không rời khỏi Cố Ngôn Âm.

Trong lòng nàng ta dâng lên một nỗi bất an khó hiểu.

Mãi cho đến khi thấy Lục Phương Phương tiến lại gần Cố Ngôn Âm để nói lời cảm tạ, nàng ta mới giật mình nhận ra.

Kẻ ngốc ấy… dường như không còn ngốc nữa.

Nhớ lại phản ứng của Cố Ngôn Âm khi đối diện bầy sói, Cố Ngôn An chợt cảm thấy tim mình đập loạn nhịp. Đó không phải là phản ứng mà một kẻ ngốc có thể làm được.

Càng nghĩ, ánh mắt nàng ta càng u ám. Hình ảnh Phó Tứ khi nhìn Cố Ngôn Âm không ngừng hiện lên trong đầu, khiến sự ghen tị trong lòng nàng ta như ngọn lửa âm ỉ, cháy lan đến tận tim.

Nàng ta rất tự tin vào bản thân, nhưng Cố Ngôn Âm thực sự quá mức xinh đẹp. Nếu nàng không màng thể diện mà cố tình quấn lấy Phó Tứ…

Cố Ngôn An siết chặt đầu ngón tay, vẻ mặt thoáng hiện sự hoảng loạn. Nàng ta nhìn về phía Cố Ngôn Âm và Lục Phương Phương ở không xa, tranh thủ lúc không ai để ý, đứng dậy bước đến trước mặt Cố Ngôn Âm. Cố Ngôn An ngồi xuống đối diện nàng, nở một nụ cười dịu dàng, quan tâm hỏi: