Lại nuốt thêm một viên linh đan, đến khi nàng cảm thấy mình sắp nôn ra máu vì quá sức thì phía trước cuối cùng cũng xuất hiện một tia sáng.
Từ nơi đó vang lên tiếng khóc lóc cùng tiếng đệ tử hoảng loạn hỏi han, xen lẫn cả giọng nói an ủi của một lão giả. Rất nhiều tu sĩ đã tập trung ở đây.
Nghe thấy giọng nói quen thuộc ấy, vành mắt Cố Ngôn An lập tức đỏ lên. Nàng ta nhanh chân chạy lên phía trước Cố Ngôn Âm, lao về phía một lão giả hiền lành với khuôn mặt đầy nước mắt, vẻ đáng thương: “Phá Trần trưởng lão, Phó đại ca… cầu xin ngài cứu huynh ấy!”
Phá Trần trưởng lão thấy Cố Ngôn An đột ngột chạy đến, không khỏi ngạc nhiên: “Phó Tứ?”
“Tiểu tử Phó Tứ làm sao rồi?”
Phá Trần trưởng lão chính là người đã nhặt được Phó Tứ về Lưu Vân Tông năm đó. Suốt những năm qua, ông ta gần như đối xử với Phó Tứ như con trai ruột. Lúc này nhìn thấy đám đệ tử toàn thân bê bết máu, chân mày ông ta khẽ nhíu lại, trong lòng không khỏi lo lắng.
Cố Ngôn An nghẹn ngào nói không nên lời: “Có một yêu vương… Phó đại ca huynh ấy…”
Phá Trần trưởng lão nghe vậy, sắc mặt biến đổi, đang định hỏi thêm thì Cố Ngôn An chỉ lặp đi lặp lại một câu, khiến ông ta có phần bực bội. Cuối cùng, Phó Dư trực tiếp cắt ngang lời nàng ta, chỉ tay về hướng bọn họ vừa đến:
“Phó sư thúc gặp một yêu vương, thực lực của nó vô cùng mạnh mẽ. Sư thúc bảo chúng con nhanh chóng mời người qua giúp.”
Nghe vậy, Phá Trần trưởng lão không khỏi trợn to mắt: “Lại thêm một yêu vương?”
Đứng ở phía sau đám đông, hàng mi của Cố Ngôn Âm khẽ run. Nghe lời ông ta nói, nàng kinh ngạc: Ở đây còn có một yêu vương nữa sao? Chẳng lẽ Yến Kỳ Vọng xuất hiện là vì yêu vương kia?
Gặp phải nàng chỉ là một sự cố ngoài ý muốn?
Phá Trần trưởng lão vuốt râu thở dài: “Tu chân giới này… sắp đổi thay rồi!”
Một cánh rừng nhỏ bé như Noa Nhật, vậy mà trong cùng một ngày lại xuất hiện đến hai yêu vương. Nếu không phải những năm gần đây, số lượng yêu vương trong tu chân giới đếm trên đầu ngón tay, ông ta còn tưởng yêu vương giờ đây nhiều như rau cải ven đường, đi đâu cũng gặp!
Ông ta vội vàng gọi thêm mấy trưởng lão khác, cùng đi về hướng Phó Tứ đang chờ.
Cố Ngôn Âm cùng vài đệ tử của Lưu Vân Tông cũng nhanh chóng tìm một chỗ ngồi xuống. Vừa ngồi xuống, đôi chân tê mỏi của Cố Ngôn Âm đau đến mức khiến nàng suýt rơi nước mắt.