Chương 39

Nam nhân này chính là Yêu Vương trong truyền thuyết sao?

Hắn đến đây để làm gì?

Cố Ngôn An khẽ động môi, muốn nói gì đó nhưng không dám thốt ra. Đám đệ tử Lưu Vân Tông còn lại cũng không dám thở mạnh.

Phó Tứ nhìn chằm chằm vào Yến Kỳ Vọng, ánh mắt tối lại. Hắn ta thấp giọng nói với những người vẫn còn ngây ngẩn: "Đi, tìm các trưởng lão."

Một đệ tử Lưu Vân Tông nhìn Yến Kỳ Vọng đứng trong bóng tối, vẻ mặt bất an, lo lắng hỏi: "Phó sư thúc, ngay cả ngài cũng không đối phó được hắn sao?"

Phó Tứ không trả lời.

Tuy nhiên, trong lòng đệ tử kia đã đoán ra câu trả lời. Sự hoảng sợ càng dâng lên rõ rệt. Trong lòng đám đệ tử, Phó Tứ trẻ tuổi mà đã đạt đến tu vi Xuất Khiếu kỳ, không nghi ngờ gì là vô cùng mạnh mẽ. Trong cả tu chân giới, hắn ta cũng được xem như một cao thủ. Vậy mà người trước mặt này lại khiến ngay cả Phó Tứ cũng không dám chắc có thể đối phó được…

Phó Tứ nâng trường kiếm, ánh mắt rơi trên gương mặt nhuốm máu của Cố Ngôn Âm, thấp giọng nói: “Đi.”

Chờ khi hắn ta giao chiến, có lẽ sẽ không còn dư lực để bảo vệ bọn họ. Dư âm của trận đấu thôi cũng đủ xé nát nhóm đệ tử này thành từng mảnh vụn.

Đám đệ tử nghe vậy, trên mặt thoáng hiện vẻ do dự, sau đó lần lượt rời đi. Nam tu sĩ nhỏ giọng nói: “Phó sư thúc, người chờ ở đây, chúng con sẽ quay lại ngay!”

Cố Ngôn An thì mắt đỏ hoe, nhìn hắn ta một cái, muốn nói lại thôi, rồi nhanh chóng theo mọi người rời đi.

Sau khi nói xong, thấy đám đệ tử đều đã rời khỏi, Phó Tứ tưởng rằng Cố Ngôn Âm còn đứng yên tại chỗ là vì lo lắng cho hắn ta mà không chịu đi. Tâm trạng vốn đang bạo ngược của hắn ta dần bình tĩnh lại.

Phó Tứ đưa tay xoa mái tóc rối bù nhưng vẫn mềm mại của Cố Ngôn Âm, thấp giọng trấn an: “Không cần lo cho ta, hắn không làm gì được ta đâu.”

“?”

Cố Ngôn Âm ngẩng đầu, nhìn hắn ta với vẻ mặt mơ hồ.

Ai lo lắng cho hắn ta chứ?

Nàng chỉ là vừa rồi bị ánh mắt của Yến Kỳ Vọng nhìn chằm chằm nên không dám cử động…

Cố Ngôn Âm ngước mắt lên, lén nhìn Yến Kỳ Vọng một cái, liền thấy hắn vẫn đang đứng yên, mặt không cảm xúc nhìn bàn tay phải của Phó Tứ, ánh mắt lành lạnh.

Hình như hắn không chú ý đến nàng…

Cố Ngôn Âm thử lùi lại một bước, thấy Yến Kỳ Vọng vẫn đứng đó với vẻ mặt không đổi, chỉ lạnh lùng nhìn về phía này, không có ý định ngăn nàng lại.