Nhớ lại về Yến Kỳ Vọng trong tiểu thuyết, tính cách hắn quỷ dị khó lường, thủ đoạn độc ác, một tay có thể định đoạt sinh tử. Trước đây, nàng luôn mong hắn có thể ra tay nhanh gọn, cho nàng một cái chết êm ái. Nhưng giờ phút này, nàng thực sự không muốn chết…
Huống hồ, thực lực của Phó Tứ và Cố Ngôn An lúc này còn xa mới bằng được sau này. Nếu Yến Kỳ Vọng nổi điên và ra tay, bọn họ chắc chắn không có cơ hội sống sót rời khỏi đây!
Cố Ngôn Âm gần như muốn khóc.
Cố Ngôn An cùng đám người khác vốn còn đang mừng rỡ vì thoát khỏi nanh vuốt của bầy sói hung dữ, chưa kịp tận hưởng niềm vui, đã lập tức cảm nhận được sự khác thường.
Bọn họ đồng loạt nhìn về phía ánh mắt của Phó Tứ, hướng về người vừa xuất hiện. Trong khoảnh khắc đó, nỗi sợ hãi chậm rãi bò lên trái tim mỗi người.
Dưới ánh trăng lờ mờ, nam tu khoác trên mình một bộ trường bào đen rộng thùng thình, trên đó thêu những hoa văn tối màu kỳ dị. Những hoa văn ấy phản chiếu ánh trăng, tạo thành những đường nét quỷ dị đến rợn người.
Làn gió đêm thổi qua, khiến trường bào của hắn phần phật tung bay.
Hắn cao lớn, thậm chí đứng cạnh Phó Tứ còn cao hơn nửa cái đầu. Ngũ quan của hắn sắc nét hơn người thường, đồng tử đỏ như máu, chân mày kiếm sắc bén xếch ngược, sống mũi cao với một nốt ruồi đỏ nhỏ nổi bật, môi mỏng mím chặt, tạo nên một vẻ ngoài lạnh lùng và đầy uy hϊếp.
Hai bên gò má, những đường hoa văn đen kỳ lạ lan tỏa, khiến gương mặt vốn đã tà khí của hắn càng thêm yêu dị.
Điều khiến người ta chú ý nhất chính là cặp sừng uốn lượn vươn ra từ mái tóc đen dày, tỏa ánh sáng như ngọc thạch.
Đôi đồng tử đỏ rực, dạng mắt dọc, từ trên cao nhìn xuống bọn họ, như đang quan sát một nhóm xác chết, áp lực khủng khϊếp khiến người ta chỉ muốn quỳ rạp xuống.
Không biết từ khi nào, khu rừng vốn ồn ào náo động lại trở nên tĩnh lặng đáng sợ. Đám linh thú xung quanh, vốn đang gầm gừ không yên, cũng lặng ngắt, không biết đã chạy trốn từ lúc nào. Chỉ còn vài con sói lửa và một số linh thú chưa kịp rời đi, tất cả đều quỳ rạp xuống đất, phát ra những tiếng rêи ɾỉ thấp thỏm.
Chúng đang nghênh đón vương giả của mình.
Cố Ngôn An nhìn gương mặt tuấn mỹ như thần minh của nam tu, thoáng ngẩn người. Lát sau, gò má nàng ta đỏ bừng, tim đập nhanh hơn.
Nhưng ngay sau đó, nỗi sợ hãi trào dâng trong nàng ta. Nàng ta nhớ tới lời Phó Dư từng nói về Yêu Vương xuất thế.