Chương 36

Rồi nàng gom hết linh thạch tích góp bấy lâu này, mời y tu đến chữa trị cho hắn ta. Thậm chí còn lén đưa hắn ta về nhà, mặc cho hắn ta chiếc áo bông của bé gái.

Hắn ta vô cùng khó chịu, còn nàng lại bật cười, đôi mắt lấp lánh như chứa cả bầu trời sao. Đó là chút ánh sáng hiếm hoi trong những tháng ngày đen tối nhất đời hắn ta.

Sau đó, Cố Tùy phát hiện ra hắn ta. Lo sợ phiền phức, ông ta ra lệnh đuổi hắn ta ra khỏi Cố gia. Khi hắn ta rời đi thì may mắn gặp được một vị trưởng lão của Lưu Vân Tông, được thu nhận làm đệ tử.

Lúc bấy giờ, trái tim hắn ta đầy rẫy hận thù, ngày đêm điên cuồng tu luyện. Nhưng mỗi khi không thể chống đỡ nổi, Cố Ngôn Âm lại tìm đến và cùng hắn ta vượt qua những tháng ngày lạnh lẽo dài đằng đẵng.

Nàng từng hứa với hắn ta rằng, sẽ luôn ở bên cạnh hắn ta.

Cảnh giới của hắn ta ngày một thăng tiến. Thái độ của Cố Tùy đối với hắn ta cũng thay đổi. Khi hắn ta đề nghị muốn cưới Cố Ngôn Âm làm thê, Cố Tùy đã đồng ý ngay. Hắn ta tin rằng mọi thứ sẽ ngày càng tốt đẹp.

Thế nhưng trong một lần ra ngoài, hắn ta không may trúng độc thú, tính mạng ngàn cân treo sợi tóc. Khoảnh khắc đó, điều duy nhất hắn ta mong muốn là được gặp lại Cố Ngôn Âm, nhưng nàng lại không hề xuất hiện.

Độc thú chạy khắp kinh mạch, đau đớn còn khủng khϊếp hơn những nhát đao ngày xưa hắn ta phải chịu. Hắn ta không hiểu, tại sao nàng hứa sẽ không bao giờ rời xa hắn ta mà lại không giữ lời.

Ngay khi hắn ta sắp từ bỏ thì một chiếc ô đỏ nhỏ xuất hiện trước cửa. Tuyết hôm đó vẫn rơi rất dày, hắn ta quay đầu lại nhưng người tới không phải Cố Ngôn Âm.

Đó là một cô bé khác, mang nụ cười ấm áp như nàng, tự tay hút độc ra khỏi cánh tay hắn ta và mỗi ngày đều lén đến trò chuyện cùng hắn ta. Dù hắn ta không đáp lời thì ngày hôm sau cô bé vẫn tiếp tục tới. Cô bé nói mình tên là Cố Ngôn An, tỷ tỷ của Cố Ngôn Âm.

Sau đó, sư phụ chữa khỏi độc thú cho hắn ta. Khỏi bệnh rồi, hắn vẫn không thấy Cố Ngôn Âm đâu.

Hắn ta rời Lưu Vân Tông, đi khắp nơi lịch luyện và cố gắng tu luyện đến mức điên cuồng. Nhờ đó, hắn ta trở thành tu sĩ Nguyên Anh trẻ tuổi nhất, nổi danh tứ phương.

Vì không cho phép bản thân nghỉ ngơi, nên hắn ta nhanh chóng đạt đến Độ Kiếp kỳ, đủ sức để báo thù. Hắn ta trở về Phó gia, tự tay chém gϊếŧ những kẻ thù năm xưa và tìm lại phụ thân.