Chương 34

Cố Ngôn Âm nhìn nam tu sĩ đạp ánh trăng mà đến, tựa như thần linh giáng thế, trong lòng nàng bất giác dâng lên một cảm giác chua xót. Một nỗi ủy khuất cùng tuyệt vọng gần như nhấn chìm nàng.

Những ký ức ngày xưa bất giác ùa về. Nàng nhớ đến lần đầu gặp hắn ta, ngày đó tuyết rơi dày đặc. Cố Ngôn Âm khi bé ngồi xổm trước mặt Phó Tứ, đặt một chiếc ô đỏ tinh xảo trước mặt hắn ta.

Ký ức mà nguyên chủ từng quý trọng nhất, thậm chí chưa từng khiến nàng nhận ra, giờ đây theo sự xuất hiện của hắn ta mà chậm rãi hiện lên trong tâm trí nàng.

Phó Tứ đưa bàn tay dài thon đặt lên chuôi kiếm, mặt không biểu cảm quét mắt nhìn qua hiện trường. Ánh mắt hắn ta thoáng dừng lại, sau đó không để lộ bất cứ dấu hiệu nào mà rơi xuống người Cố Ngôn Âm.

Thanh kiếm rời khỏi vỏ phát ra một tiếng ngân vang trong trẻo, rồi nhanh chóng trở về trong bao kiếm của chủ nhân.

Cố Ngôn An nhìn thấy người đến thì ánh mắt sáng bừng, nàng ta nhỏ giọng gọi một tiếng: “Phó đại ca!”

Ngay sau đó, nàng ta vội vàng đứng dậy từ dưới đất, đôi mắt đỏ hoe nhìn về phía Phó Tứ, dáng vẻ ủy khuất và muốn khoác tay hắn ta.

Phó Tứ không chút biểu cảm tránh khỏi bàn tay của Cố Ngôn An, ánh mắt rơi xuống người Cố Ngôn Âm. Nàng đứng lặng cách đó không xa, toàn thân đẫm máu, gần như biến y phục thành màu đỏ thẫm.

Lúc này, tóc tai nàng bù xù, mặt mũi dính đầy máu và dáng vẻ vô cùng thê thảm, trái ngược hoàn toàn với Cố Ngôn An sạch sẽ, tinh tươm đứng bên cạnh. Bên cạnh nàng, xác một con sói khổng lồ càng làm nổi bật dáng người nhỏ bé yếu ớt của nàng.

Ánh trăng nhạt nhòa xuyên qua kẽ lá, chiếu lên gương mặt trắng trẻo của nàng. Trong ánh sáng lập lòe, gương mặt tinh xảo ấy dường như càng thêm nổi bật, đôi mắt to tròn tựa hồ chứa đựng đầy ánh sao lấp lánh.

Cố Ngôn An khựng lại, khi nhận ra động tác né tránh của Phó Tứ thì móng tay nàng ta khẽ bấm vào phần thịt mềm nơi lòng bàn tay.

Nàng ta liếc nhìn Cố Ngôn Âm đứng một bên, trong mắt lộ ra một tia không cam lòng. Điều nàng ta sợ nhất chính là Cố Ngôn Âm sẽ tiếp tục bám lấy Phó Tứ. Dù Cố Ngôn Âm là một kẻ ngốc, nhưng nàng lại sở hữu nhan sắc hiếm có…

Cố Ngôn An cắn môi, thần sắc có chút ảm đạm.

Những đệ tử Lưu Vân Tông đứng một bên nuốt linh đan, cố gắng khôi phục thể lực. Lúc này, nhìn thấy cảnh Phó Tứ gặp lại hai tỷ muội Cố gia, ánh mắt họ không khỏi lén lút hướng về phía đó.

Dù sao thì những tin đồn về Phó Tứ và hai tỷ muội Cố gia cũng đã quá nổi tiếng rồi.