Móng vuốt sắc nhọn của Liệt Diễm Lang vỗ thẳng vào cây tỳ bà, phát ra một tiếng vàng trầm đυ.c. Cố Ngôn Âm bị chấn lùi hai bước, màng tai nàng tê dại nhưng cây tỳ bà trông mỏng manh yếu ớt lại không bị hề hấn gì.
Dường như Liệt Diễm Lang cũng không ngờ con người nhỏ bé này lại có thể đỡ được một đòn của nó, ánh mắt nó càng thêm hung tợn và lại tiếp tục lao tới.
Con sói khổng lồ này có tu vi vượt xa nàng, khiến Cố Ngôn Âm chống đỡ vô cùng vất vả. Nếu không nhờ có Lưu Ngọc Tỳ Bà bảo vệ thì có lẽ nàng đã sớm bị xé nát. Chẳng bao lâu sau, trên người nàng đã có thêm vô số vết thương, máu chảy ra nhuộm đỏ cả y phục.
Liệt Diễm Lang nhìn chăm chăm Cố Ngôn Âm không rời, khiến Cố Ngôn An không dám trốn sau lưng nàng nữa. Nhưng bầy sói cũng chẳng tha cho nàng ta. Nhiều con sói điên cuồng lao tới, khiến Cố Ngôn An hoảng loạn bỏ chạy và nước mắt giàn giụa.
Chạy được vài bước, nàng ta đã bị một con sói khổng lồ đè ngã xuống đất. Đôi tay trắng nõn bị cành cây thô ráp cào xước. Ngẩng đầu lên, nàng ta gần như ngửi được mùi hôi tanh trong miệng con sói.
Cố Ngôn An hét lên một tiếng, suýt nữa là quên cả thở, chỉ biết mở to mắt nhìn vào hàm răng sắc nhọn của con sói đang áp sát.
Đúng lúc nàng ta đang tuyệt vọng, thì một thanh trường kiếm sắc bén mang theo uy lực như muốn xé rách bầu trời đột nhiên xuyên thủng không gian, cắm thẳng vào đầu con sói. Nó chỉ kịp gầm lên một tiếng rồi gục xuống không còn động tĩnh gì nữa.
Nhìn thấy thanh kiếm, mắt Cố Ngôn An sáng rực và ấm ức kêu lên: “Phó đại ca!”
Thanh kiếm mang theo uy thế vô tận, như thể có thể nghiền nát cả đất trời, luồng hàn quang chói lòa khiến người ta không khỏi ngoảnh mặt tránh.
Thanh trường kiếm xuyên thẳng qua đầu Liệt Diễm Lang, khiến nó gục xuống ngay lập tức. Hàng chục con Liệt Diễm Lang chỉ kịp tru lên một tiếng rồi cũng đổ rạp theo.
Nhận thấy mối nguy hiểm, bầy sói còn lại liền sợ hãi và khuôn mặt lộ rõ vẻ kinh hoàng. Thấy thủ lĩnh đã chết, chúng lập tức kêu rên rồi bỏ chạy tán loạn.
Cố Ngôn Âm dường như nhận ra điều gì đó, nàng bất giác ngẩng đầu và ánh mắt có chút mờ mịt nhìn về phía ấy. Dưới ánh trăng lạnh lẽo, chỉ thấy một bóng người mặc bạch y xé rách không gian mà đến. Gió lạnh cuốn lên tà áo rộng lớn của hắn ta, phát ra âm thanh phần phật.