Chương 32

Thế nhưng giờ đây, nàng ta lại chỉ biết bám theo sau lưng người khác, khóc lóc hỏi phải làm sao? Thậm chí trong tình cảnh này còn ôm lấy cánh tay nàng?

Nếu không phải tình thế quá nguy cấp, Cố Ngôn Âm thật sự muốn cho nàng ta một cái bạt tai. Nàng siết chặt trường kiếm trong tay, đâm về phía một con sói khổng lồ đang lao đến, trong lòng tràn ngập cảm giác châm biếm.

Trong quyển sách ấy, Cố Ngôn An là nữ chính trọng sinh, chỉ cần nàng ta rơi vài giọt nước mắt thì đã có người không tiếc hái cả sao trời để đổi lấy nụ cười của nàng ta, giải quyết mọi phiền phức vì nàng ta.

Nhưng lúc này, bên cạnh nàng ta lại chẳng có đám người theo đuổi nào xuất hiện.

Ngay khi Cố Ngôn Âm vừa đẩy lùi một con sói khổng lồ khác, nàng bỗng nhận ra xung quanh dường như trở nên tĩnh lặng. Tim nàng chợt thót lên, theo bản năng lăn người về phía sau. Ngay sau đó, một móng vuốt sắc bén hung hãn vồ xuống vị trí nàng vừa đứng, cuốn theo một làn sương mù.

Ngẩng đầu lên, nàng nhìn thấy một con sói xám lớn hơn bất kỳ con nào trước đó đứng sừng sững ở vị trí nàng vừa đứng. Phần lông trên trán nó đỏ rực như thể có ngọn lửa đang cháy, ánh mắt tràn ngập vẻ điên cuồng và khát máu.

Cố Ngôn An trông thấy con sói đó thì mắt trợn to, sắc mặt càng thêm hoảng hốt: "Là Liệt Diễm Lang cấp hai…”

Con sói khổng lồ này, nhìn qua kích thước và hình dáng, thậm chí dường như đã chạm đến ngưỡng cấp ba.

Liệt Diễm Lang hạ thấp thân mình và đôi mắt xanh quét qua mọi người xung quanh, cuối cùng ánh nhìn khóa chặt lên người Cố Ngôn Âm, như phát hiện ra một bảo vật quý giá. Trong đáy mắt của nó tràn ngập vẻ tham lam nóng bỏng.

Liệt Diễm Lang hưng phấn gầm nhẹ một tiếng, bầy sói lập tức đáp lại rồi cả bầy nhanh chóng lao về phía mọi người.

Liệt Diễm Lang tựa như đã nhìn trúng Cố Ngôn Âm và lao thẳng về phía nàng.

Cố Ngôn Âm không kìm được siết chặt trường kiếm trong tay. Móng vuốt sắc nhọn của Liệt Diễm Lang đập mạnh lên thanh kiếm, khiến nó phát ra một tiếng ong ong trầm đυ.c, ngay sau đó gãy làm đôi.

Đồng tử của Cố Ngôn Âm co lại, nàng lập tức ném trường kiếm đi. Nhìn con sói khổng lồ lại tiếp tục lao đến, trong tay nàng đã không còn vũ khí nào để cản trở nó nữa.

Thấy Liệt Diễm Lang áp sát, nàng không chút do dự mà trực tiếp triệu hồi Lưu Ngọc Tỳ Bà, hy vọng cản lại được một kích này.