Chương 30

Cố Ngôn Âm lấy ra vài viên linh đan từ túi trữ vật bỏ vào miệng. Tay nàng hơi run, ánh mắt nhìn bàn tay dính đầy máu, toàn là máu của bầy sói. Nàng nhận ra là cơ thể này của mình có sức mạnh rất lớn.

Những cú vồ của bầy sói không thể gây tổn thương cho Cố Ngôn Âm, nàng dễ dàng đá chúng văng ra. Nhưng bầy sói này quá đông, lại còn có thể phun ra hỏa cầu. Linh lực trong cơ thể nàng gần như đã cạn kiệt, các đệ tử xung quanh cũng rơi vào cảnh khổ chiến.

Một nam tu sĩ vốn đã kiệt sức, sơ ý để một con sói lao thẳng đến, nó đè hắn ta xuống đất. Hắn ta còn chưa kịp giãy giụa thì nhiều con sói khác đã lao tới. Chỉ trong chớp mắt, bầy sói phủ kín cơ thể hắn ta và máu tươi bắn tung tóe khắp nơi.

Cảnh tượng thê thảm đến mức khiến người ta không đành lòng nhìn thẳng.

“Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra vậy?” Cố Ngôn An mở to mắt, nhìn cảnh một nam tu sĩ vừa cười nói với mình lúc nãy bị bầy Liệt Diễm Lang ăn tươi nuốt sống. Cảnh máu me thê lương ấy khiến nàng ta như muốn sụp đổ: "Chẳng phải ở đây có các trưởng lão từ tám đại tông môn luân phiên trấn giữ sao? Tại sao lại thành ra thế này?”

“Những linh thú này làm sao lại biến thành như vậy?”

Phó Dư nhìn khu rừng tối om trước mặt mà thở hổn hển, mạch máu trên cổ nổi rõ và bàn tay cầm kiếm cũng hơi run rẩy. Trong bóng đêm, khu rừng ban ngày trông như tiên cảnh, giờ đây lại giống một con quỷ dữ chực chờ nuốt chửng mọi thứ.

Hắn ta trầm mặc một lát và đưa tay quệt đi vết máu trên mặt, vẻ mặt thường ngày lười nhác giờ đã hoàn toàn biến mất: "Là Yêu Vương hiện thế.”

Những linh thú cảm nhận được khí tức của Yêu Vương, theo bản năng tìm cách chạy trốn khỏi nơi này.

Mà đám người bọn họ lại quá xui xẻo, vừa hay lại đυ.ng phải bầy sói đang đói khát.



Các đệ tử xung quanh nghe thấy, đều sững sờ trong giây lát.

"Yêu Vương" là khái niệm quá xa vời với bọn họ. Mặc dù ai cũng từng nghe qua, nhưng chưa bao giờ tận mắt chứng kiến. Theo cách tính của nhân loại, linh thú chỉ khi đạt tới cảnh giới Độ Kiếp trở lên mới được gọi là Yêu Vương.

So với nhân loại, linh thú không chỉ sở hữu linh lực mạnh mẽ mà còn có thân thể cường tráng đáng sợ hơn nhiều.

Bầu không khí lập tức trở nên căng thẳng.

Cố Ngôn Âm mím môi, siết chặt thanh trường kiếm trong tay, ánh mắt quét qua bầy sói. Chúng bao vây họ kín mít, muốn thoát thân chỉ có cách mở đường máu.