Chương 28

Trong lòng họ bỗng nhiên căng thẳng.

Một nữ tu mặt mày tái mét bước ra khỏi sơn động, lập tức nhìn thấy một đoàn bóng đen khổng lồ đang lao tới từ xa. Trong đó có một bóng đen còn cao hơn cả những cây cổ thụ trong rừng, trên đường đi đã đâm đổ không biết bao nhiêu cây.

Nữ tu hét lên một tiếng thất thanh rồi lập tức lao về hướng Bắc. Những người khác thấy vậy cũng hoảng loạn mà dốc sức chạy theo phía sau.

Nam tu ban nãy giờ chân đã run rẩy, trong lòng cũng bắt đầu hoảng loạn. Hắn ta vội vàng lao ra khỏi sơn động. Gió lạnh quét qua mặt khiến da hắn ta đau rát, nhưng hắn ta không dám dừng lại. Hắn ta cảm nhận rõ ràng tiếng bước chân phía sau ngày càng gần, thậm chí còn ngửi được mùi tanh nồng đặc trưng của linh thú.

Càng lo lắng, hắn ta chạy càng chậm. Khi chạy ngang qua một đám cỏ Vong Ưu, hắn ta bỗng cảm thấy chân mình trượt đi, cả người ngã nhào xuống đất. Những chiếc lá sắc bén lập tức rạch lên mặt hắn ta những vết máu đỏ rực.

Hắn ta đau đớn hét lên một tiếng, định kêu cứu nhưng đám đệ tử kia giống như thấy ma, mặt mày tái mét, vội vàng chạy tán loạn.

Một dự cảm chẳng lành lóe lên trong lòng hắn ta. Hắn ta cứng ngắc quay đầu lại, liền nhìn thấy một con nhện mặt người khổng lồ đứng sừng sững ngay phía sau mình. Trên bụng nó, hoa văn mặt người trắng bệch đang nhìn chằm chằm vào mắt hắn ta.

Khuôn mặt tu sĩ nam lập tức trắng bệch. Trong lúc mơ hồ, hắn ta dường như thấy hoa văn mặt người trên bụng con nhện nở một nụ cười quỷ dị.

Hắn ta kinh hoàng mở to miệng, nhưng ngay sau đó là một cơn đau buốt xé toạc l*иg ngực. Hắn ta cúi đầu nhìn xuống thì mới phát hiện từ lúc nào, chân nhện sắc nhọn đã đâm xuyên qua ngực mình, máu tươi bắn tung tóe.

Hắn ta ngơ ngác trong chốc lát rồi bất ngờ hét lên thảm thiết. Tiếng hét chói tai ấy khiến người nghe sởn cả gai ốc. Hắn ta nằm giãy giụa trên mặt đất, gương mặt méo mó đầy đau đớn và hối hận. Trong lòng hắn ta lúc này tràn ngập sự nuối tiếc. Hắn ta hối hận vì khi đó đã không nghe lời Cố Ngôn Âm, không chịu cùng họ chạy trốn.

Nhưng giờ, tất cả đã quá muộn.

Đám đệ tử còn lại trong sơn động chứng kiến cảnh tượng ấy, liền hét lên sợ hãi. Tiếng la hét kinh hoàng của họ làm chấn động cả khu rừng đen kịt.

Từ trong rừng sâu, một âm thanh “sột soạt” vang lên và ngay sau đó, từng con nhện mặt người nhanh như chớp lao ra. Đám đệ tử kinh hoàng tản ra bốn phía để trốn chạy.