Chương 25

Cố Ngôn Âm nhịn không được, trừng mắt đáp lại: "Thần kinh!"

Dưới ánh mắt thất vọng của các đệ tử xung quanh, Cố Ngôn An kéo Cố Ngôn Tiêu vẫn còn tức giận ra ngoài sơn động. Thấy hắn ta có vẻ không kiên nhẫn, nàng ta thở dài một hơi và bất đắc dĩ nói: "Bây giờ nơi này có nhiều người như vậy, đừng để người khác cười nhạo. Nếu để họ nhìn thấy, có khi còn nghĩ rằng chúng ta bắt nạt nàng ta!"

Cố Ngôn Tiêu nhíu mày, giọng nói đầy chán ghét: "Đệ chỉ là không ưa nàng ta!"

Kẻ ngốc đó chính là nỗi nhục của Cố gia.

Từ khi hắn ta có nhận thức, hắn ta đã biết trong nhà có một kẻ dư thừa là Cố Ngôn Âm. Dù nàng là một kẻ ngốc, luôn bị nhốt trong tiểu viện, không cản trở gì đến hắn ta nhưng hắn ta vẫn không thích nàng.

Huống hồ, hắn ta biết Cố Ngôn An thích Phó Tứ. Nhưng vị trí thê tử chưa cưới của Phó Tứ lại bị kẻ ngốc đó chiếm mất. Kẻ ngốc đó có tư cách gì chứ? Luận về tu vi hay tính cách, nàng đều không đáng để so với Cố Ngôn An.

Nếu nàng có chút tự giác, lẽ ra phải tự mình rút lui, chứ không phải ngày ngày bám theo Phó Tứ, khiến người khác chán ghét!

Nghe vậy, khuôn mặt thanh tú của Cố Ngôn An lộ ra một nụ cười bất đắc dĩ. Nàng ta mở to đôi mắt nai ngập nước nhìn Cố Ngôn Tiêu, nhẹ giọng nói: "Tỷ biết đệ là vì tỷ…"

Nhìn nụ cười trên mặt Cố Ngôn An, Cố Ngôn Tiêu dần bình tĩnh lại, thu liễm phần nào sự nóng nảy. Lúc nãy hắn ta không nên gây sự với Cố Ngôn Âm trước mặt mọi người. Cũng đúng, nơi này không phải Cố gia.

Nhưng nếu không phải ở Cố gia, chỉ cần kẻ ngốc đó rời khỏi đám đông, chẳng phải hắn ta muốn xử lý thế nào cũng được sao? Lúc đó, càng không ai quan tâm đến nàng.

Nghĩ đến đây, sắc mặt Cố Ngôn Tiêu mới dễ coi hơn một chút: "Biết rồi, tỷ chỉ là quá lương thiện!"

Thấy sắc trời càng lúc càng tối, Cố Ngôn Tiêu cũng không tiện ở lại lâu. "Ta về trước đây. Tỷ nhớ chăm sóc tốt cho bản thân. Gặp nguy hiểm thì tuyệt đối đừng để ý đến những người không đáng."

"Đệ nói gì thế?" Cố Ngôn An khẽ đấm vào tay hắn ta, trên mặt lại nở một nụ cười ngọt ngào: "Mau về đi."

Cố Ngôn Tiêu lại quay đầu nhìn vào sơn động một cái, rồi mới xoay người rời đi. Sau khi hắn ta rời đi, Cố Ngôn An cũng trở lại trong động. Chỉ thấy Cố Ngôn Âm đang nhắm mắt, dựa lưng vào vách đá. Nàng ta ngồi xuống bên cạnh Cố Ngôn Âm và thử gọi một tiếng: "Âm Âm?"