Cố Ngôn An nghe vậy, hốc mắt càng đỏ hơn, nhưng vẫn khẽ nói: “Đệ đừng nói vậy, dù sao Âm Âm cũng là nữ nhi của phụ thân…”
Cố Ngôn Tiêu không để nàng ta nói hết câu. Hắn ta nhanh chóng bước qua nàng ta và trực tiếp tiến đến trước mặt Cố Ngôn Âm.
“Lâu rồi không gặp, bản lĩnh của ngươi xem ra đã lớn hơn nhỉ…”
Cố Ngôn Âm ngẩng đầu lên, nhưng mùi máu tanh từ người Cố Ngôn Tiêu xộc thẳng vào mũi khiến nàng nghẹt thở. Có lẽ hắn ta vừa gϊếŧ linh thú, nên trên người còn vương mùi máu nhàn nhạt.
Hắn đứng ngay trước mặt nàng, mùi hương này hòa cùng mùi thịt nướng làm nàng không chịu nổi.
Sắc mặt Cố Ngôn Âm trở nên tái nhợt, muốn nói gì đó nhưng cuối cùng cũng không nhịn được nữa, bật ra tiếng nôn khan.
“…”
Sắc mặt Cố Ngôn Tiêu lập tức đen kịt như đáy nồi.
Nhìn khuôn mặt Cố Ngôn Tiêu lập tức vặn vẹo, Cố Ngôn Âm không nhịn được cũng trầm mặc một lúc. Nàng thật sự không cố ý! Nhưng nàng căn bản không khống chế được!
Hôm nay, mũi nàng dường như đặc biệt nhạy cảm. Mùi máu tanh trên người Cố Ngôn Tiêu giống như bị khuếch đại vô hạn, đặc biệt khiến người ta buồn nôn.
Cố Ngôn Âm nhíu mày, cảm giác buồn nôn lại ập tới. Nàng không nhịn được phải che mũi.
Ngay sau đó, nàng thành công nhìn thấy sắc mặt Cố Ngôn Tiêu càng trở nên khó coi hơn.
Gương mặt Cố Ngôn Tiêu trở nên cứng ngắc, không kìm được mà nâng cao giọng, nghiến răng nghiến lợi nói: "Cố Ngôn Âm, ý ngươi là gì?"
Âm lượng của hắn ta khá lớn, khiến các đệ tử đang điều tức bên cạnh cũng nghe thấy. Họ lập tức nhìn về phía này, ánh mắt họ hiện tia sáng đầy tò mò.
Thấy Cố Ngôn Tiêu sắp phát tác ngay trước mặt mọi người, Cố Ngôn An vội bước tới và nắm lấy tay hắn ta rồi kéo mạnh tay áo, ra sức nhắc nhở: "Ngôn Tiêu, đừng…"
Nàng ta luôn biết rằng Cố Ngôn Tiêu bình thường sẽ ức hϊếp Cố Ngôn Âm, nhưng nơi này không phải tiểu viện của Cố gia, bên cạnh còn có người ngoài.
Những chuyện thế này dù có xảy ra, cũng không thể để người khác nhìn thấy.
"Đừng kích động!"
Dứt lời, Cố Ngôn An lại vội nở nụ cười với Cố Ngôn Âm: "Âm Âm, Ngôn Tiêu không cố ý đâu, muội đừng so đo với đệ ấy."
Cố Ngôn Âm ngẩng đầu liếc nàng ta một cái, liền thấy Cố Ngôn An kéo cánh tay Cố Ngôn Tiêu và lôi hắn ta ra ngoài. Trước khi đi, Cố Ngôn Tiêu còn quay đầu trừng mắt nhìn nàng một cái, ánh mắt đầy chán ghét.