Chương 23

Hình xăm trên tay nàng được che kín dưới lớp áo, Cố Ngôn Âm vô thức kéo chỉnh lại y phục, ánh mắt đầy trăn trở.

Hình xăm này rốt cuộc có ý nghĩa gì? Yến Kỳ Vọng đã tìm ra nàng rồi sao?

Nếu vậy, tại sao không đến gϊếŧ nàng?

Trong khi mọi người trò chuyện, mùi thơm từ thịt nướng trên đống lửa bắt đầu tỏa ra khắp hang động. Mỡ từ miếng thịt óng ánh chảy xuống ngọn lửa, phát ra tiếng xèo xèo quyến rũ.

Cả không gian nhỏ bé đều tràn ngập hương thơm này, nhưng Cố Ngôn Âm lại khẽ nhíu mày. Ngày thường mùi rất hấp dẫn, nhưng giờ đây lại khiến nàng cảm thấy buồn nôn.

Nàng đành phải nín thở để chịu đựng.

Ở bên kia, Cố Ngôn An đang nhỏ trò chuyện với một nam tu. Đột nhiên, một nam tử có diện mạo tuấn tú xuất hiện ở cửa hang. Người này dáng người thanh mảnh, mặc y phục trắng, dung mạo có vài phần giống với Cố Ngôn An, chỉ là trẻ trung hơn.

“Tỷ tỷ!”

Cố Ngôn Âm nhìn thoáng qua đã nhận ra người đó chính là Cố Ngôn Tiêu, đứa con trai của Trình Dao mà bà ta sinh cho Cố Tùy.

Từ nhỏ, Cố Ngôn Tiêu đã được Cố Tùy chiều chuộng như bảo bối trong lòng bàn tay, tính cách vì thế mà kiêu ngạo, ngang tàng. Hắn ta không ít lần bắt nạt Cố Ngôn Âm. Thậm chí, việc nàng từng rơi xuống nước năm xưa cũng có liên quan đến hắn ta.

“Ngôn Tiêu!”

Cố Ngôn An thấy hắn ta, lập tức nở một nụ cười rồi vội vàng đứng dậy bước tới. Trong ánh mắt nàng ta lộ ra chút uất ức.

Hai người ra ngoài hang động nói chuyện. Vừa thấy vẻ mặt của Cố Ngôn An, Cố Ngôn Tiêu liền lo lắng: “Sao vậy? Ai bắt nạt tỷ à?”

Cố Ngôn An nhìn hắn ta và cắn nhẹ môi, đôi mắt đỏ hoe, mãi một lúc sau mới lắc đầu rồi nói khẽ: “Không có gì đâu!”

Nói xong, nàng ta vội vàng đổi chủ đề: “Mà này, sao đệ lại tìm được tỷ?”

“Lúc nãy, đệ nghe Trần Nhị nói đã gặp tỷ nên lập tức chạy đến đây.”

Cố Ngôn Tiêu vừa nói, ánh mắt dần trở nên âm u. Hắn ta nhìn về phía trong hang, ánh mắt trở nên sắc lạnh: “Con ngốc kia cũng dám đến đây?”

Hắn ta nhớ tới lời Trần Nhị kể, là con ngốc kia ở ngoài khu rừng đã cố ý khiến Trình Dao và Cố Ngôn An mất mặt, thậm chí khiến mẫu thân hắn ta lúng túng trước mặt mọi người.

“Nghe nói mẫu thân đưa cho nó một túi trữ vật?”

Ánh mắt Cố Ngôn Tiêu dừng lại ở Cố Ngôn Âm đang ngồi ở góc xa, ánh nhìn sâu thẳm như mặt hồ lạnh buốt. Khuôn mặt thanh tú của hắn ta lộ ra một biểu cảm không phù hợp với tuổi tác: “Con ngốc đó cũng xứng dùng đồ của Cố gia sao?”