Chương 22

Nếu ngài ấy xuất quan, chắc chắn Cố Ngôn Âm không đến nỗi bị đối xử thảm như vậy, càng không để đến mức bị tổn thương đầu óc.

Đáng tiếc thay!

Cố Ngôn Âm bước theo sau đệ tử Lưu Vân Tông tiến sâu vào rừng. Không ai nhắc lại chuyện xảy ra ban nãy.

Nàng làm như không thấy ánh mắt ám chỉ, vẻ mặt muốn nói lại thôi của Cố Ngôn An, tự mình cẩn thận quan sát xung quanh. Khu rừng này có những thân cây cao lớn hơn hẳn bình thường, ánh sáng yếu hơn rất nhiều, tạo cảm giác âm u, lạnh lẽo.

Ngoại vi rừng hầu như không có linh thú, vì đã bị các đệ tử Lưu Vân Tông thường xuyên ra đây rèn luyện dọn sạch. Nhiệm vụ của họ là tìm những ngọc bài mà tông môn đã giấu trước đó trong rừng. Số lượng ngọc bài thu thập được càng nhiều, phần thưởng càng lớn, và người thu thập được nhiều nhất sẽ là quán quân của lần thí luyện này.

Khi họ tiến sâu vào rừng, trời đã ngả tối. Từ sâu trong rừng vọng ra tiếng gầm gừ của linh thú. Do nơi đây có trận pháp, trời tối nhanh hơn nhiều so với bên ngoài.

Mọi người nhanh chóng bàn bạc, tăng tốc độ tìm kiếm chỗ trú chân qua đêm trước khi tiếp tục nhiệm vụ.

Nửa canh giờ sau, bọn họ mới tìm được một hang động bên cạnh bụi hoa Vô Ưu. Khi tiến vào trong hang, họ phát hiện nơi này đã có một nhóm người khác.

Cố Ngôn An vừa nhìn thấy nhóm người kia, đôi mắt liền sáng rỡ. Nhóm người đó cũng mặc phục sức của Lưu Vân Tông, chính là những đệ tử đã tiến vào rừng Nặc Nhật trước đó.

Điều này đồng nghĩa với việc, Phó Tứ hẳn cũng đang ở gần đây…

Cố Ngôn An tràn đầy hy vọng bước tới dò hỏi, nhưng chỉ nhận được câu trả lời rằng Phó Tứ không ở đây. Sự thất vọng thoáng hiện trong mắt nàng ta, nhưng ngay sau đó lại thở phào nhẹ nhõm một cách khó hiểu.

Cố Ngôn Âm hiện cũng ở bên cạnh, nàng ta không muốn để Cố Ngôn Âm gặp Phó Tứ…

May mắn thay, hang động này đủ rộng. Cho dù thêm bọn họ vào, không gian vẫn dư dả. Mọi người liền tìm cho mình một chỗ để ngồi xuống.

Cố Ngôn Âm từ đầu tới cuối đều như một người vô hình. Thấy vậy, nàng cũng chọn một góc ngồi xuống, cảm nhận đôi chân mình đang đau nhức và tê mỏi. “Hầy, đã lâu rồi ta không phải đi bộ nhiều đến thế…”

Cố Ngôn Âm ngồi ở góc, những đệ tử khác thì tụ tập lại và kể về những chuyện đã xảy ra trong hai ngày qua. Nhìn về phía đống lửa không xa, nàng hiếm khi có được một chút thời gian nhàn rỗi sau những chuyện xảy ra gần đây.