Nói xong, ông ta lại bổ sung thêm một câu: “Ở ngoài này nhớ nghe lời tỷ tỷ con.”
Cố Ngôn Âm ngoan ngoãn gật đầu, bước theo sau nhóm đệ tử Lưu Vân Tông đi sâu vào rừng.
Cố Tùy và Trình Dao thấy vậy, cũng không muốn ở lại lâu. Sau khi chào hỏi Trần trưởng lão qua loa vài câu rồi cả hai liền vội vàng rời đi.
Đợi đến khi đã rời khỏi tầm mắt mọi người, nụ cười trên mặt Trình Dao mới hết cứng đờ. Bà ta nhìn Cố Tùy, người đang trông có vẻ không vui, giọng điệu của bà ta mang theo chút ấm ức: “Lão gia…”
“Chuyện vừa nãy, người có phải đang giận thϊếp không?” Trình Dao vừa nói vừa vân vê chiếc khăn trong tay, đôi mắt đỏ hoe và thoáng ngấn lệ.
Cố Tùy thấy vậy, chỉ có thể thở dài bất đắc dĩ nói: “Sao ta lại giận nàng được.”
Nghe vậy, Trình Dao khựng lại, đôi mắt rưng rưng càng thêm đáng thương: “Vậy có phải Âm Âm giận thϊếp không… Con bé có phải không thích thϊếp không?”
Nghe đến cái tên Cố Ngôn Âm, sắc mặt Cố Tùy càng thêm khó coi. Ông ta lạnh lùng nói: “Không phải lỗi của nàng. Ta thấy con bé này cánh cứng rồi, còn bày mưu tính kế với cả phụ mẫu mình. Những chuyện khác thì ngu xuẩn như heo, vậy mà giỏi nhất là cái khoản tính toán với người nhà!”
“Đợi nó về ta sẽ dạy cho nó một bài học!”
Trình Dao nghe vậy, trên mặt hiện ra vẻ bất đắc dĩ. Bà ta mỉm cười, nước mắt còn chưa khô đã bật cười thành tiếng: “Thϊếp chịu chút ấm ức cũng không sao, nhưng ông đừng giận con bé. Âm Âm nó vẫn còn nhỏ, chưa hiểu chuyện cũng là bình thường, có sai sót gì ông đừng mắng nó nặng lời.”
Cố Tùy nghe vậy, ông ta chỉ biết lắc đầu và thở dài nói: “Nàng đó!”
Hai người đi chậm lại, trò chuyện thêm vài câu rồi dìu nhau rời đi, họ tiến về phía pháp khí phi hành.
Trần trưởng lão nhìn bóng dáng họ khuất dần, ông ta bất giác lắc đầu và ánh mắt mang theo chút bất đắc dĩ. Lúc này, ông nghe thấy vài nữ tu khác đang thì thầm bàn tán: “Ta còn tưởng bà ta thật lòng coi nha đầu đó là con ruột, hóa ra đều là giả bộ cả.”
“Bộ y phục kia đúng là thảm hại, ngay cả gia nhân nhà ta cũng chẳng thèm mặc. Đem so với Cố Ngôn An, đúng là… chậc chậc…”
Vài người nhìn nhau, ánh mắt mang theo chút chế giễu. Cố Ngôn An bình thường luôn ra vẻ ngây thơ yếu đuối, giờ lại bị người ta soi mói, họ tự nhiên cảm thấy hả hê.
Trần trưởng lão thở dài, trong lòng cũng thấy có chút cảm khái. Ông ta từng quen mẫu thân của Cố Ngôn Âm, là nữ nhi của một vị tiền bối có tiếng. Tiếc rằng bà ấy qua đời sớm, còn phụ thân bà ấy thì vẫn bế quan nhiều năm.