Chương 20

Không ngờ vừa ra ngoài đã gây phiền toái vì rơi xuống vách núi, giờ lại khiến ông ta mất mặt thêm lần nữa.

Nếu không phải có nhiều người ở đây, Cố Tùy gần như không nhịn được mà mắng to.

Ngón tay Trình Dao run lên, một lúc lâu sau mới cố gắng lấy lại giọng, cười gượng nói: “Con xem trí nhớ của ta này, mẫu thân lại quên mất!”

Nói xong, bà ta định tùy tiện đưa cho Cố Ngôn Âm một cái túi trữ vật để qua chuyện.

Nhưng lại sợ đứa ngốc này mở túi ra ngay tại chỗ.

Trình Dao đau lòng lấy ra chiếc túi trữ vật bà ta vốn định giữ lại cho Cố Ngôn Tiêu và đưa cho Cố Ngôn Âm, bà ta dịu dàng dặn dò: “Của con tất nhiên cũng có!”

Cố Ngôn Âm rụt rè nhìn Trình Dao, khuôn mặt nhỏ nhắn hơi tái đi, bối rối nhìn qua Cố Tùy. Ánh mắt ấy khiến mặt Cố Tùy giật giật vài cái.

Cuối cùng, nàng cẩn thận nhận lấy túi trữ vật, nhưng không hề đáp lại tiếng mẹ của Trình Dao, chỉ thấp giọng nói: “Cảm ơn Trình phu nhân.”

Nụ cười trên mặt Trình Dao gần như không giữ nổi nữa.

Trần trưởng lão đứng bên cạnh, cũng có phần lúng túng. Ông ta không ngờ mình lại vô tình nghe được chuyện nhà người khác, hơn nữa còn là một chuyện khiến người ta khó xử đến vậy. Ông ta vội vàng cười gượng, cố tìm cách xoa dịu bầu không khí: “Tuổi già rồi, trí nhớ cũng chẳng được như trước nữa… Ai da, đúng là già thật rồi!”

Cố Ngôn Âm bóp nhẹ túi trữ vật trong tay, lặng lẽ kiểm tra, thấy bên trong quả thật có không ít linh thạch cùng mấy lọ linh đan. Lúc này, nàng mới thu túi trữ vật vào trong tay áo, đồng thời không bỏ lỡ ánh mắt tiếc nuối thoáng qua trên gương mặt Trình Dao.

Trong lòng nàng cảm thấy buồn cười, bà ta có gì mà phải tiếc rẻ chứ?

Nếu nàng đoán không sai, những thứ này hầu hết đều là do mẫu thân nàng để lại. Khi xưa, cửa hàng lớn nhất của Cố gia cũng là do mẫu thân nàng tạo dựng. Ban đầu, Cố gia chỉ là một gia tộc nhỏ, mà Cố Tùy vốn không giỏi trong việc quản lý tài sản.

Hiện tại, Cố gia có được cuộc sống sung túc như bây giờ gần như đều nhờ vào công lao của mẫu thân nàng.

Dẫu trong lòng nghĩ vậy, nhưng trên mặt Cố Ngôn Âm vẫn giữ vẻ ngây ngô, bối rối, như thể nàng hoàn toàn không biết gì.

Cố Tùy thấy Cố Ngôn Âm đã nhận lấy túi trữ vật, ánh mắt mọi người xung quanh đầy vẻ kỳ quái khiến ông ta không muốn ở lại thêm một khắc nào nữa. Ông ta trầm giọng nói: “Linh thạch con đã nhận rồi, còn không mau đi theo tỷ tỷ con vào trong.”