Chương 17

Ngày hôm sau.

Khi Cố Ngôn An soi gương, nàng ta phát hiện quầng thâm xuất hiện dưới mắt, sắc mặt nhợt nhạt, trông vô cùng tiều tụy. Việc rút máu tối qua rốt cuộc cũng ảnh hưởng đến nàng ta.

Nhìn bản thân trong gương, nàng ta không khỏi nhớ lại những ký ức khó chịu trước đây. Sắc mặt nàng ta thoáng thay đổi, rồi lập tức lấy từ túi trữ vật ra hộp phấn son, cẩn thận che đi quầng thâm dưới mắt. Lúc này, nàng ta mới thở phào nhẹ nhõm.

Ra khỏi phòng, nàng ta thấy phi hành linh khí sắp đến rừng Nặc Nhật. Cố Tùy đang thu hồi linh thạch trên phi hành linh khí, khiến tốc độ chậm dần, chuẩn bị hạ cánh.

Mọi người nghe tiếng động liền lần lượt bước ra. Ánh mắt của Cố Ngôn An dừng lại trên người Cố Ngôn Âm.

Chỉ thấy Cố Ngôn Âm mặc một bộ quần áo cũ kỹ, mái tóc không cài trang sức, khuôn mặt sạch sẽ, lại càng làm nổi bật vẻ đẹp của nàng. Làn da trắng mịn, mang theo nét ngây thơ của tuổi thiếu nữ. Đôi mắt hạnh to tròn, sáng rực, không còn vẻ mờ mịt hay lẩn tránh thường ngày. Vẻ đẹp tinh khôi của nàng khiến người khác không thể rời mắt.

Cố Ngôn An cảm nhận được Cố Ngôn Âm có điều gì đó khác biệt so với trước đây, nhưng không biết chính xác là gì. Đồng thời, nàng ta cũng phát hiện ánh mắt của đám nam đệ tử trẻ tuổi kia gần như không tự chủ được mà dán chặt vào Cố Ngôn Âm, khiến nàng ta cắn môi, trong lòng dâng lên một tia ghen tị.

Sau đó, Cố Ngôn An lại khẽ cười. Dù đẹp đến đâu thì đã sao, chẳng qua chỉ là một kẻ ngốc mà thôi.

Nàng ta sẽ càng ngày càng tốt hơn, nàng ta sẽ trở thành thê tử của Phó Dư.

Còn kẻ ngốc này chỉ có thể ở lại tiểu viện của Cố gia, mơ mơ màng màng sống hết quãng đời còn lại.

Trong ánh mắt chờ đợi của mọi người, phi hành linh khí từ từ hạ cánh. Cố Ngôn Âm bước xuống theo mọi người, liếc mắt thấy Cố Ngôn An đi chậm hơn một bước. Trình Dao tiến đến bên cạnh Cố Ngôn An, nhét vào tay nàng ta một túi trữ vật, thấp giọng nói: “Nhuyễn giáp mà phụ thân con chuẩn bị để trong đây rồi, nhớ bảo vệ mình cẩn thận.”

Cố Ngôn Âm không dừng bước, theo sát nhóm đệ tử Lưu Vân Tông.

Đoàn người đến trước rừng Nặc Nhật, chỉ thấy ở đó có mấy lão giả tóc bạc trắng đang đứng, bên cạnh là một nhóm đệ tử phát thẻ ngọc cho những người chuẩn bị vào rừng. Một đệ tử Lưu Vân Tông tiến lên đăng ký thông tin.

Lúc này, một lão giả tiến đến trước mặt Cố Tùy, gương mặt già nua nở nụ cười:

“Cố gia chủ, hôm nay có gió lành gì đưa ông đến đây vậy?”