Cố Ngôn Âm cả ngày vùi đầu nghiên cứu cách tu luyện, đầu óc mệt mỏi đến mức đau nhức, chỉ cảm thấy như sắp vỡ tung. Làn gió đêm lướt qua má, nàng dần thấy cơn buồn ngủ kéo đến.
Nằm trên giường, chẳng bao lâu sau, nàng đã chìm vào giấc ngủ say.
Trong màn đêm tĩnh lặng, một tia hắc khí từ khe cửa sổ không đóng kín lẻn vào và lơ lửng giữa không trung, như cảm nhận được điều gì, nó từ từ dừng lại quanh thân nàng. Sau một lát, hắc khí nhẹ nhàng đáp xuống ngón tay trắng nõn của nàng, nổi bật trên làn da mềm mại.
Họa tiết trên cổ tay dường như nhận ra điều gì, lập tức phát ra ánh sáng mờ nhạt. Hắc khí di chuyển vài vòng quanh đầu ngón tay nàng, rồi từ từ luồn vào ống tay áo.
Trong mộng, Cố Ngôn Âm khẽ rùng mình và co người lại, đôi mày mảnh nhíu chặt. Mồ hôi lấm tấm trên trán.
Nàng như quay lại vào cái ngày trong sơn động u tối đó. Trong ánh sáng yếu ớt, hơi thở lạnh lẽo của nam nhân phủ xuống cổ nàng.
Bàn tay rắn chắc giữ lấy eo nàng, như muốn khắc sâu tận cốt tủy, phớt lờ lời cầu xin của nàng, hết lần này đến lần khác kéo nàng vào vực sâu vô tận…
Những giọt mồ hôi nóng bỏng rơi xuống xương quai xanh, lan ra thành vệt ám muội. Ngay lúc nàng nghĩ mọi chuyện đã chấm dứt, mệt mỏi gục trên phiến đá thì hắn lại lần nữa nhấc nàng lên từ mặt đất…
Cố Ngôn Âm giật mình tỉnh dậy, sợ hãi đến mức hoàn toàn tỉnh táo. Nàng thở hổn hển và nhìn lên trần nhà tối đen, cũng không có ai khác ở đây.
Hóa ra chỉ là mơ…
Cố Ngôn Âm thở phào nhẹ nhõm, nhưng lại thấy bản thân vừa giận vừa xấu hổ.
Sao nàng có thể mơ thấy giấc mơ như thế này?
Tại sao lại là hắn?!
Đều tại mấy người ban ngày cứ nhắc mãi về rồng, làm nàng đến đêm ngủ cũng mơ thấy con rồng kia!
Cố Ngôn Âm ngồi dậy, bỗng cảm nhận được thứ gì đó rơi từ tay mình ra. Thứ ấy lành lạnh, trơn trượt, khiến nàng giật mình rụt tay lại.
!!!
Nàng cẩn thận lấy viên dạ minh châu từ túi trữ vật và soi về phía đó. Chỉ thấy một chiếc vảy màu đen lớn đang nằm yên lặng trên giường. Chiếc vảy này so với mảnh vảy rồng ban ngày của Phó Dư còn lớn hơn, và tinh xảo hơn nhiều.
Một luồng khí tức cổ xưa và đáng sợ tỏa ra từ chiếc vảy, khiến người ta không khỏi run sợ.
Cố Ngôn Âm suýt nữa thì hét lên!
Đây là… vảy của Yến Kỳ Vọng?!
Nàng cầm miếng vảy lên, nhưng ngay khi đó, trước mắt nàng tối sầm lại. Một bóng dáng khổng lồ của con rồng đen bỗng xuất hiện trong đầu nàng, nó vươn mình dữ dội, thân hình khổng lồ đủ để che khuất cả bầu trời.
Hai chiếc sừng được bao phủ đầy khí đen, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm xuống nàng, mang theo uy áp vô tận. Chỉ một cái nhìn thoáng qua cũng khiến người ta run sợ, không dám nhìn thêm.