Chương 11

Phó Dư vẫn luôn dõi mắt về phía Cố Ngôn Âm. Nhìn thấy nàng dần ngồi thẳng dậy, khóe môi hắn ta khẽ cong lên, vẻ mặt tuấn lãng lộ ra chút ý cười. Hắn ta nhàn nhạt nói: “Là vảy của Lam Long.”

“Ôi trời! Lợi hại quá, ngươi lấy được ở đâu vậy?” Ánh mắt nam tu bên cạnh nhìn mảnh vảy rồng vô cùng nóng bỏng, sự khao khát hiện rõ trong đôi mắt. Những người khác cũng không giấu nổi vẻ kích động.

“Ngươi từng thấy rồng bao giờ chưa?”

Phải biết rằng, trong tu tiên giới, Long Tộc có địa vị siêu nhiên. Mặc dù số lượng Long Tộc cực kỳ ít ỏi, nhưng từ khi sinh ra họ đã sở hữu thần lực, thân thể cực kỳ mạnh mẽ. Vảy rồng và móng vuốt của họ đều là bảo vật vô giá.

Dẫu Lam Long thuộc nhóm có huyết mạch yếu kém nhất trong Long Tộc, nhưng vảy của nó vẫn là vật báu ngàn vàng khó mua.

Sau khi vảy rồng luyện hóa hoàn toàn thậm chí có thể đỡ được một chiêu toàn lực của tu sĩ Kim Đan kỳ.

Phó Dư liếc nhìn nam tu kia, rồi lạnh nhạt đáp: “Là trưởng bối trong nhà tặng. Còn về con Lam Long kia, ta chưa từng gặp.”

Nam tu nghe xong thì thoáng tiếc nuối: “À… cũng phải. Long Tộc đâu phải thứ mà chúng ta muốn gặp là gặp được chứ, có lẽ cả đời nhiều người cũng không thể thấy rồng.”

Ánh mắt Cố Ngôn An dừng lại trên mảnh vảy rồng, lộ ra vẻ khao khát. Đời trước, ngay cả khi đã đạt được nhiều thành tựu, nàng ta cũng chưa từng có cơ hội nhìn thấy được một con rồng.

“Nghe nói rồng rất hung bạo! Biết thế là đủ rồi!”

“Nhưng mà nghe đâu đã mấy nghìn năm rồi Long Tộc không có trứng nào nở nữa. Lâu dần…” Nam tu không nói hết câu, nhưng ai nấy đều hiểu ý. Dù Long Tộc mạnh mẽ, nhưng số lượng con cháu cực kỳ ít ỏi. Đã hàng nghìn năm trôi qua không có trứng rồng nào nở, nếu cứ tiếp tục như vậy, thì có ngày Long Tộc sẽ bị diệt vong.

“Hầy, nhưng nếu có thể tận mắt nhìn thấy một con rồng, thì đời này đúng là không uổng phí.”

“…”

Cố Ngôn Âm nghe mà trong lòng thầm kêu khổ: Không cần đâu, không cần đâu. Nàng vừa mới… ngủ với một con rồng xong. Giờ thì đời nàng coi như xong rồi…

Mấy người ríu rít bàn luận một hồi lâu, nhưng Cố Ngôn Âm lắng nghe cả nửa ngày cũng không thu được thông tin nào hữu ích. Nàng đành thất vọng mà thở dài.

Cố Ngôn Âm ôm lấy hai cánh tay mà ngồi thẩn thờ, trong lòng nàng vô cùng bồn chồn, ngón tay vô thức lướt qua hình xăm trên cổ tay.

Đám người nói chuyện thêm một lát thì dần yên lặng. Ai nấy tìm một chỗ để ngồi xuống nhập định tu luyện.