Chương 10

Phó Dư liếc Cố Ngôn Âm, ánh mắt lạnh lẽo đầy ác ý, hy vọng thấy nàng lại buồn bã, cau mày như trước kia. Nhưng lần này, nàng chẳng hề phản ứng, chỉ lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ.

Không thấy được cảnh tượng mong muốn, ánh mắt Phó Dư tối sầm.

Cố Ngôn Âm ngồi bên cửa sổ, bên tai vang lên tiếng ồn ào, nhưng chẳng để tâm. Nàng chỉ đờ đẫn nhìn ra ngoài, đầu óc đau nhức.

Ban đầu, nàng vẫn còn giận dỗi vì phản ứng của Cố Tùy. Nhưng rất nhanh, nàng chẳng còn tâm trí để bận tâm đến Cố Tùy hay Cố Ngôn An nữa.

Bởi vì vừa nãy, nàng bất ngờ phát hiện cổ tay mình nóng lên. Cúi đầu nhìn xuống, nàng thấy trên cổ tay trắng ngần xuất hiện một đồ án tối màu. Bên trong đồ án như có Long Ảnh lượn lờ, vô cùng nổi bật.

Cạnh đồ án còn có vài vết tím bầm giống dấu tay, hòa lẫn vào hình xăm, trông hết sức kỳ dị.

Nàng suýt ngã ngửa vì sợ.

Dù không biết nhiều, nàng cũng đoán được đây chính là dấu vết Yến Kỳ Vọng để lại!

Trong mắt nàng, thứ này chẳng khác nào bùa đòi mạng.

Nghĩ mà xem, nàng không chỉ lỡ tay ‘ngủ’ với Yến Kỳ Vọng, mà sau đó còn bỏ chạy ngay lập tức. Nếu hắn tìm ra nàng, không biết hắn sẽ gϊếŧ nàng kiểu gì!

Cố Ngôn Âm ôm lấy cổ tay, trong lòng đầy u sầu, muốn khóc mà không khóc nổi.

Ánh mắt Phó Dư lại dừng trên người nàng thêm một lúc nữa. Từ góc nhìn của hắn ta, có thể thấy rõ gương mặt tinh xảo tuyệt đẹp của nàng.

Hàng mi dài để lại một bóng râm nhàn nhạt trên hốc mắt, khuôn mặt trắng mịn như ánh lên dưới nắng, nổi bật với một nốt ruồi nhỏ nơi chóp mũi khiến cả gương mặt trở nên sinh động hơn.

Nhưng Cố Ngôn Âm chẳng hề để ý đến hắn ta, càng khiến ánh mắt Phó Dư thêm lạnh lẽo.

Những người khác nhìn nàng, thấy nàng hoàn toàn không phản ứng, cũng cảm thấy mất hứng.

Phó Dư cười lạnh một tiếng, đầu ngón tay khẽ động. Sau một lúc suy nghĩ, trong tay hắn ta bất ngờ phát ra ánh sáng nhàn nhạt. Chẳng mấy chốc, một mảnh vảy màu lam hiện ra giữa không trung, tỏa ra khí thế bức người.

Những đệ tử xung quanh nhìn thấy cảnh này đều hít vào một hơi lạnh.

Ngay cả Cố Ngôn An cũng không nhịn được mà chăm chú nhìn vào mảnh vảy, nàng ta kinh ngạc thốt lên: “Đây là… vảy rồng sao?”

Khi mảnh vảy xuất hiện, Cố Ngôn Âm lập tức cảm nhận được hình xăm trên cổ tay mình càng nóng hơn. Nàng tinh ý nghe thấy một từ ‘rồng’, đôi tai trắng nõn khẽ rung động, theo bản năng lắng nghe bọn họ đang bàn tán cái gì.