"Cút đi! Thi đậu bằng thực lực mới đáng nể."
Tô Già Ni dừng bút.
Trường trung học Băc Kinh có một hệ thống phân tầng khắt khe. Nhóm học sinh top 1 thường là những người đỗ vào các trường hàng đầu thế giới như Oxford hay Cambridge, nhưng Trì Vực không đi du học. Là người thừa kế Trì gia, anh phải ở lại trong nước để học quân sự, quản trị kinh doanh, và các môn chuyên ngành khác.
Cô cúi đầu làm bài tiếp, viết như có thần trợ giúp.
"Ơ? Viết hết nhanh vậy? Bạn cùng bàn, cậu dùng mấy phương pháp để giải bài này thế?"
Nghe tiếng gọi, Tô Già Ni ngẩng lên, nhìn thấy Lâm Noãn – bạn cùng bàn của cô, đang đeo cặp kính gọng trà to, gương mặt nũng nịu dễ thương, lúc này đang chăm chú nhìn bài thi của cô.
Nhìn thấy Lâm Noãn, sống mũi Tô Già Ni cay cay.
Lâm Noãn là bạn cùng bàn của cô khi cô mới vào lớp chọn. Cô ấy yêu thích học, từ nhỏ đã là học bá, thành tích luôn dẫn đầu. Nhưng kiếp trước, Lâm Noãn thi đại học thất bại, thiếu một điểm không đỗ Thanh Đại, sau đó quyết tâm ôn thi thêm bốn năm, kết quả thành tích càng lúc càng kém, cuối cùng đành xé hết giấy báo thi, về làm ở công ty gia đình.
Tô Già Ni xoay xoay cây bút trong tay, căng thẳng đến mức mồ hôi đổ đầy lòng bàn tay.
Lâm Noãn ngồi cạnh đột nhiên đẩy bài kiểm tra qua:
"Bài này cậu thử nhìn xem, có cách giải nào tốt hơn không?"
"Ừ được, để mình xem qua."
Tô Già Ni tất nhiên là có thể làm được.
Bởi vì Trì Vực từng dạy cô.
Kiếp trước, cô từng yêu Trì Vực đến mức mất kiểm soát.
Anh từng giảng cho cô vô số bài tập, đề thi, thậm chí còn viết hẳn bản nháp cẩn thận để cô luyện. Cô đều giữ lại rất kỹ, bản giấy, bản mềm đều có. Nếu không phải vì giấy tờ chiếm quá nhiều chỗ, chắc cô đã treo chúng đầy cả phòng rồi.
Sau này, cô thường xuyên ôn lại những bài giảng ấy, kỷ niệm khắc sâu đến mức không thể nào quên nổi.
Ngược lại, bài thi đại học, Trì Vực chưa từng giảng cho cô. Nên ký ức về kỳ thi ấy cũng mơ hồ.
Bây giờ nghĩ lại, cô yêu Trì Vực một cách cực đoan và gần như là bệnh lý. Anh chắc chắn đã rất ghét kiểu tình cảm đó của cô. Ngay cả cô – khi nhìn lại bản thân kiếp trước – cũng thấy sợ hãi chính mình.
Tô Già Ni hít sâu một hơi.
May là cô đã trọng sinh.
Lần này, cô sẽ không dây dưa với anh nữa.
Tô Già Ni sống lại được ba ngày, cũng dần thích nghi với nhịp sống hiện tại.
Trì Vực suốt ba ngày nay không hề xuất hiện ở lớp.
Ngày thứ tư, đúng vào thứ bảy. Buổi học cuối kết thúc lúc gần 6 giờ chiều. Cô vừa cất điện thoại xong thì cũng là lúc kết thúc một ngày học.
Tô Già Ni ở nội trú trong trường. Hôm nay là ngày phải về nhà.
Cô bước xuống cầu thang, trên vai đeo balo nặng trĩu.
Bất ngờ, một nam sinh cao gầy chắn trước mặt cô.
"Tô... Già Ni."
Ban đầu cô định lướt qua luôn. Nhưng ánh mắt cô lại liếc thấy vài nam sinh đang đứng dưới gốc cây đại thụ phía dưới. Trong số đó, một người nổi bật với dáng người cao ráo, vai rộng eo thon – chính là Trì Vực.
Nếu bây giờ cô đi xuống, khó tránh khỏi sẽ chạm mặt anh.
Nghĩ vậy, cô quyết định dừng lại thêm chút nữa.
Cô quay sang nam sinh trước mặt, lịch sự mỉm cười:
"Chào cậu?"
"À... Chào cậu. Mình nghe nói cậu thích đi... hiệu sách tìm bài tập?"
"Ừ. Mình cũng không vội, cậu cứ từ từ nói."
"À… Mình biết có một hiệu sách mới mở trên đường Hoa, trong đó có nhiều sách tham khảo hiếm và kho đề thi mô phỏng. Tô Già Ni, cậu có muốn đi cùng không?"
À… Là cậu ta.
Tô Già Ni nhớ ra rồi. Kiếp trước cũng có một cậu nam sinh như vậy tỏ tình với cô. Nhưng cô lo Trì Vực hiểu lầm mình là loại con gái đứng núi này trông núi nọ, nên thậm chí còn không nói với cậu ta một câu nào, lập tức đi xuống cầu thang. Cậu ấy vừa nói vừa chạy theo cô một đoạn dài, còn cô thì gần như bỏ chạy, cuối cùng quay lại trừng cậu ta một cái rõ dữ.