Chương 4

Nói rồi, cô quay người bước đi. Tấm lưng nhỏ bé mỏng manh như sắp gãy, bước chân xiêu vẹo đi vào phòng tắm.

Sau bữa sáng.

Trì Vực chuẩn bị đến công ty.

Tô Già Ni, như thường lệ, giúp anh thắt cà vạt. Đôi tay cô vòng qua cổ anh, động tác so với ngày thường lại chậm đi nửa nhịp.

Trì Vực khẽ cau mày, giọng trầm xuống:

“Đang suy nghĩ gì vậy?”

Cô như sực tỉnh:

“A?”

“Có tâm sự à?”

“Không đâu, có gì đâu.”

Cà vạt đã chỉnh xong. Cô vừa định lui lại thì bị anh ôm nhẹ qua eo, kéo gần lại, rồi khẽ cúi đầu đặt một nụ hôn lên trán cô.

Sau đó buông ra.

Một hành động lịch thiệp, đúng mực, như một thói quen.

Trước đây, chỉ cần anh làm như vậy, Tô Già Ni đã vui đến mức mắt sáng long lanh. Nhưng hôm nay cô lại không phản ứng gì.

Nhìn thấy ánh mắt cô vẫn u tĩnh, không gợn sóng, Trì Vực khẽ cúi mi mắt, giọng trầm thấp mang theo chút trêu chọc:

“Hôm qua mệt đến mức rã rời rồi sao?”

“A? Không... không có đâu...”

Cô cúi đầu, ngón tay vô thức vân vê góc áo, nhéo chặt đến trắng bệch.

Một lát sau, giọng nói trầm thấp của anh lại vang lên từ phía trên đỉnh đầu:

“Chiều nay có tọa đàm kỷ niệm thành lập trường, anh đến đón em nhé?”

Cô vội lắc đầu:

“Không cần đâu. Anh bận như vậy, em gọi tài xế đưa em đi là được.”

Trường trung học trực thuộc thành phố Bắc Kinh.

Tô Già Ni ngồi dưới khán đài, mỉm cười lễ phép như mọi khi.

Cho đến khi...

Người dẫn chương trình lần lượt mời các cựu học sinh ưu tú lên sân khấu.

Trì Vực bước ra trước, bước chân dài, dáng người anh tuấn. Đi sau anh là vài người khác, trong đó, có một dáng người đặc biệt quyến rũ, thanh thoát.

Nụ cười của Tô Già Ni lập tức cứng đờ.

Tiếng vỗ tay vang lên như sấm dậy, xung quanh là những âm thanh thét chói tai, xì xào bàn tán lẫn trong tiếng cười hưng phấn.

“A! Học trưởng Trì đẹp trai quá trời! Em yêu anh mất rồi!”

“Người phụ nữ mặc đồ trắng phía sau chẳng phải là Ảnh hậu đó sao?”

“Hả? Ảnh hậu cũng được tính là cựu học sinh xuất sắc á?”

“Sao lại không? Cô ấy giờ là niềm tự hào của cả ngành giải trí, nhận giải thưởng quốc tế liên tục! Hơn nữa, còn quyên góp một trăm triệu nhân dịp này, nghe nói là vì Trì Vực.”

“A! Thật á? Vậy họ từng có gì với nhau sao?”

“Cũng từng học chung mà! Khi còn đi học, scandal giữa hai người họ ầm ĩ lắm!”

“Vậy bây giờ họ ở bên nhau chưa? Trời ơi, đúng là trời sinh một đôi luôn á!”

“Hình như vẫn chưa, nghe nói Trì Vực từng bị một cô gái tính kế, cưới vì có con.”

“Không thể nào? Anh ấy vừa đến tuổi là đã kết hôn luôn sao? Bị ai trói chân thế? Ai mà mặt dày vô sỉ đến mức ấy chứ, còn cố bám không buông? Giờ thì ly hôn chưa?”

“Chưa rõ nữa. Nhưng nghe nói bạch nguyệt quang đã về nước rồi, chắc là sắp thôi.”