Chương 5: Bám đuôi

Có điều ánh trăng ngắm nhìn từ xa mãi cũng trở nên nhàm chán. So với việc chỉ được thấy cậu khi lên lớp, tôi càng muốn tìm hiểu sâu hơn, muốn biết thêm thật nhiều thứ về cậu.

Tôi bắt đầu để ý cậu đi đâu, làm những gì, giải đề mất bao lâu, thường lui tới những nơi nào.

Có thể cậu sẽ không bao giờ biết, nhưng tôi bám theo cậu cũng chỉ vì tôi quan tâm cậu quá mức mà thôi. Ai bảo cậu rực rỡ, thu hút người khác đến vậy.

Nhà cậu rất lớn, lớn đến mức cái chuồng chó nhà cậu còn lớn hơn cả cái “nhà” tôi. Cùng sống trong một thành phố, tại sao kẻ lại sống dư dả thoải mái, còn có người lại không có nổi chiếc giường tử tế để nằm?

Mỗi khi bám theo cậu về nhà, tôi đều đứng từ ngoài nhìn vào rất lâu rồi thầm phác họa bố cục căn nhà trong đầu. Chắc hẳn bên trong phải rộng lớn, sạch sẽ lắm, cũng sẽ không bốc mùi hôi thối, ẩm ướt mà thay vào đó là mùi hương nhẹ nhàng dễ chịu khiến người ta thấy thoải mái. Chắc chắn là vậy rồi.

Cứ mỗi buổi chiều, tôi lại nép sát vào tường nhà cậu, hai mắt nhắm nghiền lắng nghe tiếng piano vang lên trầm bổng.

Những thứ xa xỉ như vậy... cả đời này tôi cũng không bao giờ chạm tới được.

Sau một tiếng đàn ngân dài rồi kết thúc, sau đó không còn vang lên thêm nữa. Xung quanh cũng đột nhiên trở nên im ắng hẳn, tôi chợt mở bừng mắt.

Không đúng! Giờ mới chỉ bốn giờ chiều, bình thường cậu sẽ chơi piano đến năm giờ, sau đó ra ngoài chạy bộ. Tại sao lại vậy...

Tôi nhanh chóng núp vào trong góc lặng lẽ quan sát động tĩnh bên ngoài.

Quả nhiên cánh cổng mở ra, bóng dáng quen thuộc khoan thai rảo bước ra ngoài.

Cho dù cậu mặc áo đen, quần đen, lại còn đeo khẩu trang, đội mũ kín mít nhưng sao tôi có thể nhầm được.

Sợ bị cậu phát hiện, tôi kiên nhẫn đợi cậu đi cách tôi khoảng 5,10 mét tôi mới bám theo. Dù trong lòng sốt ruột muốn nhảy loạn cả lên, móng tay cào xước cả da đến bật máu, nhưng chút nỗi đau xá© ŧᏂịŧ này chả là gì so với việc bị cậu phát hiện tôi là một kẻ bệnh hoạn, một kẻ thích bám đuôi cả.

Cậu ra ngoài gặp ai mà gấp gáp như vậy? Không những thế thỉnh thoảng còn liếc nhìn xung quanh như thể sợ bị người quen phát hiện.

Là bạn gái sao?

Ha ha, một người xuất sắc như cậu có bạn gái là chuyện rất bình thường. Nhưng không hiểu sao tôi lại thấy bứt rứt khó tả.

Rõ ràng tôi mới là người thật lòng quan tâm cậu, chỉ có tôi mới để ý hôm nay cậu ăn gì, đã giải bao nhiêu đề toán, chỉ có tôi mới dám mặc kệ ánh mắt dò xét của người qua đường để đứng nghe cậu đàn hàng giờ đồng hồ. Những người con gái bên ngoài sao xứng với cậu?

Cảm giác sợ mất đi thứ vốn nên thuộc về mình lại lần nữa trỗi dậy.

Chỉ cần tôi biết người con gái đó là ai, thì tôi cũng chẳng ngại cho một người còn đang sống sờ sờ biến mất khỏi thế giới này.