Cũng chính vì suy nghĩ đó mà tôi, một đứa chỉ vừa tròn bảy tuổi dám lên kế hoạch gϊếŧ người.
Chỉ vài ba lời nói ngon ngọt, con nhóc đó đã không chút nghi ngờ đi theo tôi đến bên miệng giếng khô.
Suốt dọc đường đi, con nhóc đó không ngừng lải nhải nói muốn có váy đẹp, kẹp tóc xinh, phiền chết đi được!
Vốn đã căm ghét nó, nay nhìn chiếc kẹp tóc rung rinh theo từng chuyển động của nó, tôi lại càng giận hơn. Cho đến lúc nó cười toe toét hồn nhiên nói: “Chị này, em đáng yêu hơn chị nhiều, sau này đồ của chị cứ đưa cho em dùng hộ cho. Chị đen nhẻm, lại còn gầy đét như que củi khô, mặc xấu lắm.”
Ngay khi nó vừa dứt lời, tôi đã phát điên giựt phăng chiếc kẹp tóc trên đầu nó ném mạnh xuống đất. Thế là, trong ánh mắt ngỡ ngàng của nó, tôi như một con thú hoang bị cướp đồ ăn điên cuồng giẫm, đạp lên chiếc kẹp tóc tôi từng rất thích. Hừ, đã là đồ của tôi thì không một ai có thể động vào!
Mãi đến khi chiếc kẹp tóc hoàn toàn vỡ vụn tôi mới dừng lại.
Chỉ thấy con em họ tôi đã sợ đến chân run lẩy bẩy, môi nó mấp máy một hồi lâu chẳng nói nổi câu nào.
Nhìn sang vẻ mặt giả tạo của nó, lửa giận trong tôi lại bùng lên. Liếc thấy dưới đất có một hòn đá sắc nhọn, trong đầu tôi thoáng hiện lên một suy nghĩ, nếu khuôn mặt trắng trẻo đáng yêu đó có thêm mấy vết rạch thì sẽ thế nào nhỉ?
Chỉ nghĩ đến đó thôi tay tôi đã run lên vì phấn khích, ánh mắt lạnh đi như mắt một con rắn đang nhìn con mồi không còn sức chống cự.
Với một đứa phải ôm hết việc nhà như tôi thì việc khống chế một con nhóc chân tay mềm như bột chẳng có gì khó.
Tôi đánh, tôi cào cấu lên khuôn mặt tinh xảo của nó, mãi đến khi ánh hoàng hôn trượt xuống đôi bàn tay nhuốm đầy máu của tôi, thì con em họ nằm dưới người tôi đã không còn vùng vẫy từ bao giờ.
“Do mày cả thôi.” Tôi rít từng chữ qua kẽ răng, trong đầu bắt đầu tính toán nên xử lý cái của nợ này như thế nào.
Miệng giếng này đã bỏ hoang hơn chục năm, xung quanh cỏ mọc um tùm, nếu tôi ném xác nó xuống dưới đó...
Nghĩ là làm, tôi gắng gượng cõng con nhóc đó trên lưng, dù chỉ cách một đoạn ngắn nhưng vừa rồi trong lúc vật lộn với nó tôi đã tốn không ít sức lực, khi cõng nó tôi còn phải cố không để máu trên người nó dính lên người. Sau đó tôi không do dự ném thẳng nó xuống giếng. Tôi không dám kéo xác nó vì sợ sẽ để lại dấu vết, nếu để người khác chú ý thì nguy to.
Trong lúc cõng nó, ánh mắt tôi thoáng dừng trên đầu ngón tay khẽ cử động nhẹ của nó, chính đôi bàn tay đó đã giành lấy kẹp tóc của tôi! Thật ngứa mắt.
Trước khi đi, tôi có nhìn lại miệng giếng hồi lâu, cảm giác này thật lạ... Tôi cúi đầu nhìn xuống đôi tay vẫn còn đang run rẩy của mình, lâu lắm rồi tôi mới cảm nhận được thứ cảm giác kí©h thí©ɧ dội thẳng lên dây thần kinh này.
Đến khi trở về, trên người tôi hoàn toàn sạch sẽ không một vết máu, không chút biểu hiện lạ.
Về sự biến mất của em họ, mọi người cũng chỉ nghĩ là do bọn bắt cóc. Dù sao cũng sẽ không ai lại nghi ngờ một đứa lầm lỳ ít nói, lúc nào cũng cúi gằm mặt như tôi cả.
Trong suốt quá trình trưởng thành không một ai khiến tôi có hứng thú, tất cả mọi người đều có tâm tư riêng, chỉ là có người giỏi che giấu, có người lại phơi bày ham muốn của bản thân ra cho mọi người thấy. Chỉ khi gặp Tống Tri Lễ, tôi mới biết thế nào là hạc giữa bầy gà.
Người thanh cao như cậu... quả là hiếm gặp.