Chương 3: Ánh trăng không thể với tới

Nhìn cậu thiếu niên bóng lưng cao ráo thẳng tắp, tim tôi không nhịn được lại đập liên hồi khiến ngực phát đau. Tôi cúi đầu thật thấp, đầu ngón chân di di trên đất, răng cắn chặt môi dưới tưởng như sắp bật máu.

Lớp học bỗng chốc im phăng phắc, trong một khoảnh khắc, tôi còn sợ tiếng tim mình đang đập sẽ bị người khác nghe thấy.

Quả nhiên lời nói của lớp trưởng gương mẫu có trọng lượng hơn hẳn, thầy dạy toán chậc lưỡi rồi phất tay ra hiệu cho tôi về chỗ ngồi: “Thôi được rồi, nể tình lớp trưởng, em về chỗ ngồi đi. Hết giờ viết một bản kiểm điểm 500 chữ mang xuống văn phòng nộp cho tôi.”

Tôi thầm thở phào nhẹ nhõm. May quá, cuối cùng cũng thoát!

Khi đi ngang qua chỗ cậu, Tống Tri Lễ đang ung dung giải đề toán, khi thấy tôi đi tới, cậu khẽ ngẩng đầu mỉm cười với tôi.

Tuy chỉ là một nụ cười rất nhạt, nếu không để ý sẽ không thể thấy được, nhưng lại làm trái tim vừa ổn định của tôi loạn nhịp thêm một lần nữa.

Tôi lúng túng đưa tay chỉnh lại lọn tóc đang rũ xuống, trong lòng không ngừng đấu tranh nửa muốn mỉm cười lại với cậu, nửa lại thấy mình không xứng được cười với một người hoàn hảo như vậy.

Trong lòng tôi thầm thở dài, cuối cùng vẫn không đủ can đảm nở một nụ cười.

Ngay từ những ngày đầu mới nhập học, tôi đã đặc biệt chú ý đến cái tên Tống Tri Lễ, không chỉ bởi ngoại hình xuất sắc của cậu mà còn vì khí chất thanh tao nhã nhặn toát ra trong chính con người cậu. Tống Tri Lễ, ngay cả cái tên cũng toát lên vẻ tri thức, lễ nghĩa.

Không ai biết tôi thích cậu đến mức nào, tôi thích dáng vẻ cậu nghiêm túc giải đề, thích cả bộ đồng phục phẳng phiu sạch sẽ trên người cậu, ngay cả đôi giày thể dục cậu mang cũng mang một mùi thơm nhè nhẹ khiến mỗi lần đi ngang qua chỗ cậu, tôi đều không kiềm được lòng mình mà ngửi ngửi thêm vài lần.

Cậu là ánh trăng dịu dàng trên cao, còn tôi chỉ là một ngọn cỏ ven đường sống le lói, tôi biết ánh trăng đó không thuộc về tôi, cũng sẽ không bao giờ thuộc về tôi, nhưng có một khoảnh khắc, ánh trăng ấy thực sự đã chiếu rọi lên tôi.

Ngay từ khi sinh ra, tôi đã biết mình không bình thường, chỉ cần là thứ mà tôi đã để ý đến, tôi sẽ không kìm được mà ngắm nhìn, muốn thứ đó là của riêng mình mãi mãi.

Tôi chợt nhớ đến những ngày còn nhỏ, mẹ dẫn tôi đến nhà bà ngoại chơi, đứa em họ đáng ghét đã khóc lóc ỉ ôi đòi tôi phải đưa cho nó chiếc kẹp tóc hình con bướm mà tôi phải nhịn ăn sáng cả tháng trời mới mua được. Khi đó tôi đã làm gì nhỉ?

Trước mặt người lớn, tôi bày ra dáng vẻ ngoan ngoãn hiểu chuyện không chút do dự tháo kẹp tóc xuống đưa cho nó.

Nhưng ở một góc không ai thấy, bàn tay tôi lại siết chặt đến nổi cả gân xanh, trong lòng trống trải như vừa mất đi một thứ vô cùng quý giá.

Tôi không cam lòng! Dựa vào đâu chỉ vài ba câu làm nũng của con nhỏ đó mà tôi phải nhường lại thứ mình thích cho nó?