Chương 2: Tống Tri Lễ

Cô lao công thoáng liếc nhìn tôi một cái, trong ánh mắt đó, tôi nhạy bén nhìn ra một tia khinh thường xen lẫn ghê tởm, ha ha, ngay cả một cô lao công không quen biết tôi cũng không ưa tôi thì những nữ sinh xinh đẹp đứng trên cao đó sao có thể để tôi vào mắt?

Ngay lúc tôi sắp ra đến cửa, cô lao công đột ngột kéo tay tôi lại, tim tôi đánh thịch một cái, lòng bàn tay túa mồ hôi. Chẳng lẽ bị phát hiện rồi sao? Nếu giờ tôi nói tôi chỉ là nhặt được thỏi son đó thôi, lát nữa tôi sẽ trả lại cho người ta thì cô lao công có tin không?

Còn chưa để tôi kịp nói gì, cô lao công đã trợn mắt, chỉ thẳng vào mặt tôi mắng: “Rõ ràng trường học đã có quy định cấm hút thuốc mà bạn học sinh này còn dám vứt tàn thuốc trong nhà vệ sinh à? Mau dọn sạch sẽ cho tôi, nếu không đừng trách tôi báo với ban giám hiệu!”

Tôi muốn nói tôi không hút thuốc, cũng không vứt tàn thuốc linh tinh, cảm giác bị nhìn chằm khiến cả người tôi run lên bần bật, tôi nghe thấy mình ấp úng nói: “Không phải... cháu ạ.”

Dường như cô lao công không để ý đến lời tôi nói, bà ta giậm chân, nghiên răng gằn từng chữ: “Không phải mày thì là ai? Trong đây chỉ có mình mày thôi, gớm! Con gái con đứa mới tý tuổi đã học đâu ra thói hút thuốc, lại còn nói láo! Gớm thôi cái loại mất dạy, vừa nhìn đã thấy ghét!”

Cứ nói xong một câu, bà ta lại càng nắm chặt tay tôi khiến tôi muốn vùng ra cũng không được.

Dưới sự uy hϊếp của bà ta, tôi chỉ đành lủi thủi cầm lấy chổi lau nhà lau chùi sạch sẽ các ngóc ngách trong nhà vệ sinh. Cô lao công đứng một bên chỉ tay năm ngón kêu tôi lau chỗ này, quét chỗ nọ, ánh mắt bà ta đầy đắc ý nhìn tôi từ trên xuống dưới: “Biết điều như này có phải đỡ làm khó nhau hơn không? Cứ phải để người khác phải cáu là thế nào nhỉ?”

Không biết tôi đã quét dọn bao lâu, đến khi vội vã chạy đến lớp thì giáo viên đã bắt đầu dạy học từ bao giờ.

Thầy dạy toán khó chịu nhìn tôi đang nhếch nhác đứng ngoài cửa xin vào lớp, một lúc sau thầy mới hừ lạnh một tiếng: “Bạn học Hạ, nếu cảm thấy tiết học của tôi không quan trọng thì có thể viết đơn nộp lên nhà trường yêu cầu không cần học môn này. Đừng có cái kiểu cố tình vào muộn để thị uy với tôi.”

Cảm nhận được hàng loạt ánh mắt đang đổ dồn về phía mình, tôi càng cúi đầu thật thấp, giọng nhỏ như muỗi kêu: “Thưa thầy, em không có ạ...”

Khớp ngón tay tôi nắm chặt đến trắng bệch, ngón chân cũng bấu chặt vào nhau đau điếng, gò má cũng nóng bừng như lửa đốt.

Rõ ràng thầy dạy toán không có ý định cho tôi vào học, trong lớp bắt đầu vang lên tiếng xì xào, vẻ mặt mọi người khi nhìn tôi có chế giễu, không kiên nhẫn, kỳ thị, nhưng tuyệt nhiên không có lấy một ánh mắt xót xa, đồng cảm.

Ngay lúc tôi đang bối rối xoắn chặt vạt áo, đột nhiên một giọng nam trong trẻo vang lên: “Thưa thầy, thầy cứ cho bạn học Hạ về chỗ ngồi trước đi ạ, nếu cứ để bạn ấy đứng ở ngoài, hiệu trưởng đi qua thấy cũng không hay. Hơn nữa thời gian của mọi người đều rất quý báu, thay vì săm soi một người thì nên dùng để học thêm một công thức toán thì sẽ tốt hơn ạ.”

Tôi vội ngẩng đầu nhìn về nơi phát ra giọng nói, mà chủ nhân của giọng nói lại chính là Tống Tri Lễ, lớp trưởng lớp tôi.