Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Chấp Niệm Điên Cuồng

Chương 1: Đứa lỳ lợm khó ưa

Chương Tiếp »
“Ha ha, trước giờ mình chưa thấy con nhỏ nào xấu xí như nó cả.” Một giọng nữ chua ngoa vang vọng trong nhà vệ sinh, kéo theo đó là hàng tá lời châm chọc ác ý, mỉa mai. Một nữ sinh khác tiếp lời:

“Ừm ừm, nhìn bộ dạng khúm na khúm núm của nó trông giả tạo chết đi được.”

“Nói không phải chê, nhưng con đấy cứ lầm lỳ, phèn ói kiểu gì á, đúng không ưa nổi luôn!”

Mà cái đứa “xấu xí, lầm lì, nghèo nàn” mà họ nói chính là tôi, Hạ Sơ, “Hạ” trong hạ tiện, “Sơ” trong sơ sài. Ngay cả cái tên cũng thấp kém như vậy, tôi lấy gì để so với những nữ sinh ngoài kia chứ?

Cách một cánh cửa, tôi cũng có thể tưởng tượng ra dáng vẻ ghét bỏ xen lẫn ghê tởm của họ, nhưng họ nói cũng không sai, thậm chí tôi còn thấy họ nói vậy vẫn còn nhẹ chán.

Bàn tay tôi do dự đặt trên tay nắm cửa, làm sao đây? Có nên ra ngoài không? Nếu họ thấy tôi thì ngại lắm, thôi cố đợi thêm một lát vậy.

Nhưng con gái có nhiều chuyện để nói đến vậy à? Sau một hồi nói về tôi chán chê, họ lại chuyển chủ đề sang váy vóc, mỹ phẩm, vân vân và mây mây. Thật sự có hơi lâu...

Tôi đã ngồi trong nhà vệ sinh gần nửa tiếng rồi, hai chân cũng tê rần, mỏi nhừ không nhúc nhích nổi.

Trên trán tôi lấm tấm mồ hôi, tai cũng bắt đầu ù đi không còn nghe rõ cuộc trò chuyện của đám nữ sinh ngoài kia. Ngay lúc tôi chuẩn bị lấy hết can đảm bước ra ngoài thì Giang Nguyệt, người dẫn đầu đám nữ sinh cô lập tôi cuối cùng cũng chán, cô ta chỉ buông một câu rồi bỏ đi.

Thấy cô ta rời đi, mấy người khác cũng ríu rít theo sau.

Lúc này tôi mới thở phào một hơi, sau khi xác định bên ngoài đã không còn ai, tôi mới lặng lẽ mở cửa. Tôi khẽ nhíu mày nhìn tàn thuốc vương vãi khắp nơi cùng đống khăn giấy vứt lung tung, rõ ràng những người đó trông bề ngoài tươm tất thế kia mà ý thức còn tệ hơn cả đám học sinh lớp 1.

Ánh mắt tôi vô tình dừng trên một thỏi son bị rơi trong góc, cây son xinh xắn dường như có một năng lực vô hình đang thôi thúc tôi mau nhặt nó lên. Đến khi tôi tỉnh táo lại, cây son đã nằm gọn trong tay tôi.

Đẹp thật đấy! Tôi vô thức liếʍ môi.

Đúng lúc này, bên ngoài chợt vang lên tiếng của cô lao công, tôi như kẻ kẻ trộm vội vàng đút thỏi son vào túi quần rồi vờ như không có chuyện gì nhanh chóng rảo bước ra khỏi nhà vệ sinh.
Chương Tiếp »