Chương 9

Lý Ấp đảo mắt, hình như đã biết người con gái trước mặt định nói gì, cũng không giận, hắn cũng cười:

“Tôi biết, cô Tiết đây chưa từng đến gặp đối tượng xem mắt, cũng không biết tính cô ra sao. Tuy là ngoài kia có tin đồn, nhưng tôi lại chưa nghe bao giờ, bởi vì tôi cảm thấy cô Tiết rất đáng yêu, cho nên mới đến đây gặp thử xem sao.”

Hắn dừng lại, nụ cười tươi dưới ánh đèn trong vô cùng chân thành:

“Chỉ không biết vấn đề cô Tiết vừa nói là vì sao?”

Tiết Ấu Lăng ngước mắt nhìn người đàn ông trước mặt hồi lâu, sự chán ghét trong lòng càng nhiều hơn, cô đột ngột cười lạnh một tiếng, gằn từng chữ một: “Thật đáng tiếc, bởi vì bà cô đây không thích anh.”

Nụ cười trên mặt Lý Ấp cứng đờ.

Nhưng Tiết Ấu Lăng đã quen thói kiêu ngạo ở Bắc Thành, không thấy lúng túng tí nào, chỉ thong thả ung dung hỏi câu tiếp theo: “Anh hai tôi mai mối với anh, chắc cũng không nói với anh là tôi có bạn trai rồi à?”

Không khí dường như yên tĩnh trong nháy mắt, Lý Ấp sững sờ một lúc lâu, sau đó mới nghiến răng mở miệng dưới cái nhìn khıêυ khí©h của Tiết Ấu Lăng: “Tôi không ngại, dù sao thì kết hôn cũng là việc của cả hai nhà, cô thấy sao nào?”

Cánh cửa nhà hàng bị đẩy ra rồi đóng lại, chỉ có chiếc chuông gió treo trên cửa phát ra âm thanh linh đang.

Khóe miệng Tiết Ấu Lăng giật giật, trên mặt hiện rõ vẻ kiêu ngạo - đừng hỏi ở đâu ra, nếu hỏi thì là học hỏi mỗi ngày ở khí chất của Quan Sơn Nguyệt với Giang Lệnh Yểu.

Cô nhìn thẳng vào mắt Lý Ấp, mở miệng chậm rãi, thoải mái giải thích lý do:

"Đáng tiếc, bạn trai của tôi rất quan tâm đến chuyện này, để tôi nói cho anh biết, có thể anh cũng biết anh ấy đấy. Anh ấy họ Chu, tên là Chu Triều.”

“Là tổng giám đốc của Chu thị… Hoặc gọi là phó chủ tịch của Chu thị cũng được.”

Mặt Lý Ấp tối sầm, cổ họng như bị mắc nghẹn, như là không biết nói gì, lúc lâu sau mới cứng ngắc mở miệng, nhưng rõ ràng là đã cẩn thận hơn:

“Tôi nghe người ta nói, cô với phó chủ tịch Chu chỉ là bạn thân thôi.”

Sau đó Lý Ấp nhìn thấy Tiết Ấu Lăng che mặt, thẹn thùng nở nụ cười, cô nói: “Eo ơi, anh chẳng biết gì cả, người ta gọi đó là tình thú đấy.”

“…” Lý Ấp mím môi, hai tay nắm chặt dưới gầm bàn, dường như vẫn chưa chịu tin: “Nhưng mà, tôi nghe anh Tiết nói là, cô…”

Nhưng Lý Ấp còn chưa nói xong, một người đàn ông cũng mặc vest, đi giày da bước ra từ phía sau bình phong, bước hai bước tới cạnh bàn, nhìn anh có vẻ cà lơ phất phơ với kiêu ngạo, nhưng ánh mắt lại như hố sâu không đáy, nhìn thẳng vào Lý Ấp.