Chương 8

Tục ngữ nói đúng thật, là con người thì không thể nào quá hoàn hảo, đến lúc vả mặt sẽ đau vô cùng.

Cho nên đến tối, Tiết Ấu Lăng vừa mới mang một đống chiến lợi phẩm chuẩn bị về biệt thự của mình thì bị nhị thiếu gia nhà họ Tiết ngồi canh ở đấy tóm được.

Sau đó, dùng sức mạnh huyết thống, mạnh mẽ cưỡng chế Tiết Ấu Lăng khóc sướt mướt đến buổi xem mắt thứ hai mươi.

Nhà hàng kiểu Tây đã được đặt bàn.

Trong tiếng nhạc du dương, đối tượng mặt vô cùng lịch thiệp, nhưng Tiết Ấu Lăng lại

mím môi, không ngẩng đầu lên, chỉ muốn ăn cho xong bít tết, nấm với trứng cá muối bày trước mắt…

Sau đó thì bỏ của chạy lấy người, cuối cùng lại gặp anh hai đang ngồi cạnh xe.

Nhưng người đàn ông trước mặt là con thứ nhà họ Lý, người đàn ông quý giá nhất hiện tại của Bắc thành đương nhiên không có ý định thả cô đi.

Người đàn ông mỉm cười, cầm lấy con dao và nĩa đang tạo ra âm thanh chói tai do dùng sức cọ vào đĩa của Tiết Ấu Lăng, đặt lại đĩa bít tết của mình qua rồi mỉm cười:

“Nghe nói nhị tiểu thư nhà họ Tiết nhan sắc xinh đẹp duyên dáng, say đắm lòng người đã lâu, hôm nay được gặp, đúng là vậy thật.”



Khóe miệng Tiết Ấu Lăng cứng đờ vì mất tự nhiên, nhìn Lý Ấp mặc vest, đi giày da trước mặt, trong thâm tâm lại không hề vui vẻ khi được khen…

Cô chỉ phản ứng chậm với chuyện tình cảm nhưng có thế nào thì cô vẫn là con gái nhà họ Tiết, cũng biết thế nào là hư tình giả ý, cũng biết đâu là tình thật, đâu là để ý thân phận của cô.

Mà người đàn ông đứng trước mặt này, đối với cô thì quá ân cần, bao nhiêu tính toán đều hiện rõ trong mắt.

Có lẽ Lý Ấp biết cô có tiếng vô tư, nên dù có cố gắng che dấu, nhưng có che cũng như không.

Tiết Ấu Lăng đè nén nỗi chán ghét trong mắt, thở dài, tựa lưng vào ghế, không ăn nữa: “Tôi không muốn ăn nữa.”

Lý Ấp dừng lại, buông dao nĩa, nở nụ cười tươi, vội vàng ân cần hỏi han:

“Sao thế? Không thoải mái à?”

“Không phải mệt.” Tiết Ấu Lăng nhướng mày, cười: “Tôi lo cho anh thôi.”

Lý Ấp khó hiểu: “Sao lại lo cho anh?”

“Thật ra, tôi không muốn đi xem mắt, chỉ là người trong nhà ép, cho nên mới đến đây qua loa cho xong.” Tiết Ấu Lăng cụp mắt, nhìn bộ móng tinh tế mới làm, thản nhiên nói: “Nếu anh nghĩ chúng ta có thể bước tiếp thì sẽ to chuyện đấy.”