Hai người đều biết cô nàng rất bận rộn, cho nên Giang Lệnh Yểu chỉ thay đổi tư thế, tay chống trên bàn, nhướng mày:
“Nói đến đây này, Ấu Lăng, từ nhỏ đến lớn chưa thấy cậu yêu ai, chẳng lẽ không thích người nào sao?”
Tiết Ấu Lăng ngưng một chút, nghiêm túc nhớ lại, sau đó đếm ngón tay nói:
“Có á, lúc học cấp 2, lớp trưởng lớp tớ đẹp trai lắm, ngày nào cũng học với tớ, chỉ là sau đó không biết vì sao, hình như cậu ta đυ.ng phải người nào đó, bị đánh cho bầm dập, sau đó cũng cách xa tớ…”
“Đến lúc cấp 3, có một ông anh lạnh lùng về nước, trong bữa tiệc mẹ tớ còn bàn tán chuyện hôn ước với nhà ấy, làm tớ đến là xấu hổ, chẳng biết phải nói gì. À đúng rồi, lúc đó anh ta chơi đàn piano, tớ cảm thấy rất chán, các cậu lại không có ở đấy, thế là tớ ngồi xem anh ta chơi piano cả đêm, anh ta còn đồng ý đưa tớ đi chơi công viên giải trí.”
Ý cười trong mắt Giang Lệnh Yểu đậm hơn: “Sau đó thì sao, các cậu đi không?”
“Đi chứ, mẹ tớ biết tớ đi cùng anh ta còn cảm thấy rất là vui.” Tiết Ấu Lăng chớp mắt, vỗ đùi: “Anh ta đi chơi với tớ một ngày, còn ngồi vòng quay ngựa gỗ với tớ, rất lãng mạn, tí nữa thì tớ tưởng mối tình đầu tới rồi chứ.”
Không biết Quan Sơn Nguyệt để điện thoại xuống từ bao giờ, nghe thấy chuyện hay thì hỏi:
“Rồi sao nữa?”
Tiết Ấu Lăng dừng một chút, lại vỗ đùi, cảm thấy hơi tiếc nuối:
“Sau đó lại không biết vì cái gì, anh trai nhỏ đi đêm lại ngã ở trước biệt thự của nhà mình một cái, lăn luôn xuống sườn núi. Mẹ tớ nói chân anh ta bị thương, đến khi anh ta khỏi thì lại ra nước ngoài…”
“Haiz, không bệnh mà chết, mối tình đầu cứ thế chết trong nôi luôn.”
Tiết Ấu Lăng càng nói càng hăng, bắt đầu vắt hết óc mà nhớ lại quãng đời 25 năm của mình:
“Lúc đại học thì không có các cậu, chỉ có mình Chu Triều chơi với tớ. Không biết là phong thủy không tốt hay là từ trường không đúng, mỗi khi mà tớ hơi có ý tiếp xúc với ai là một thời gian sau tất cả bọn họ sẽ gặp phải xui xẻo. Cho đến giờ, tớ chưa từng yêu đương lần nào cả!”
Quan Sơn Nguyệt đột ngột bật cười, Giang Lệnh Yểu lại thở dài, sau đó chỉ hướng nhìn cho cô: “Vậy cậu không cảm thấy có chỗ nào không bình thường sao?”
“Không bình thường?”
Từ trước tới nay Tiết Ấu Lăng luôn phản ứng chậm hơn người ta nửa nhịp, suy nghĩ cẩn thận một lúc mới lắc đầu, rồi lại như nghĩ ra cái gì, đột nhiên đập bàn một cái, nghiến răng nghiến lợi nói:
“Nhưng tên chó Chu Triều trêu tớ, nói tớ là… khắc đào hoa! Còn nói tớ đừng gây họa cho mấy thằng con trai khác nữa, tất cả đều bị tớ dọa chạy mất dép.”