Chu Triều đã nghĩ kĩ mà đi thẳng vào văn phòng của chủ tịch Tiết thị.
Tiết Túc Nguyên cũng không mấy ngạc nhiên khi anh đến, nói chuyện một hồi rồi nhìn Chu Triều đầy suy tư, Tiết Túc Nguyên mới đập tan không khí im lặng:
“Có phải, cậu muốn hỏi tôi, tại sao lại cố tình bắt Ấu Lăng đi xem mắt không?”
Chu Triều nhìn người đàn ông trước mặt, ánh mặt trời xuyên qua cửa kính sát đất chiếu vào trong phòng, rọi lên đuôi lông mày của cả hai, Chu Triều mím môi: “Tháng này làm ầm đến mức xôn xao dư luận, anh cố ý à?”
Tiết Túc Nguyên gật đầu.
“…” Năm ngón tay dưới bàn nắm chặt, Chu Triều đã có phỏng đoán trong lòng: “Tại vì sao?”
Tiết Túc Nguyên nhìn thẳng vào mắt Chu Triều hồi lâu, sau đó anh ấy thở dài, tháo kính xuống, lộ ra đôi mắt sắc bén sau cặp kính, Tiết Túc Nguyên ngước mắt, đáy mắt đong đầy cảm xúc nghiêm túc nhớ lại ngày xưa:
“Lần đầu tiên tôi thấy cậu là chừng mười năm trước? Lúc ấy các cậu còn là một đám nhóc làm ầm làm ĩ… Đương nhiên, đến giờ, các cậu vẫn là đám nhóc phá phách.”
Chu triều im lặng không nói.
“Lúc các cậu mười mấy tuổi, tôi đã từng thấy một việc vô cùng xuất sắc ở vườn hoa sau nhà…”
Tiết Túc Nguyên dừng một chút, liếc người đối diện một cái, bình tĩnh nói:
“Con bé kia phạm lỗi bị ba mẹ cấm túc thì khóc lóc đòi tuyệt thực, tôi định nửa đêm mang đồ ăn đến cho con bé, cuối cùng lại thấy cậu ở sau vườn hoa.”
“Thấy Ấu Lăng nhảy xuống từ ban công tầng hai, cậu đón được con bé, sau đó hai người lén lút không để ai phát hiện, trèo tường ra ngoài… Việc đấy cũng không chỉ một lần đâu.”
Vẻ mặt Chu Triều cứng đờ.
“Nhà họ Tiết tuy không bằng nhà họ Chu các cậu, cũng không bằng nhà chị dâu họ Quan của các cậu, nhưng nói thế nào thì nói, cũng chỉ xếp sau các cậu thôi.” Tiết Túc Nguyên bật cười, đôi mắt như giếng cổ bằng phẳng nay lại gợn lên tia châm biếm: “Cậu cho rằng tôi không nói thì các cậu đã đủ lông đủ cánh, có thể tự tiện ra vào nhà chính của nhà họ Tiết?”
Càng khỏi nói thì từ nhỏ đến lớn Tiết Ấu Lăng không hề có khái niệm người khác phái.
Chu Triều lẳng lặng hơi cong lưng một chút.
“Tôi cho rằng em gái phản ứng chậm chạp, không biết suy nghĩ, vấn đề tình cảm lại dốt đặc cán mai, thấy ai đẹp trai thì nói là thích, thật ra cũng không hiểu rõ lắm thích là cái gì.”
“Con bé được chúng tôi bao bọc rất tốt, nhưng mà… Hình như con bé cũng không thích lắm.”
Tiết Túc Nguyên đeo kính lại, có một loại cảm xúc khó hiểu thoáng qua trong mắt anh ấy, sau đó thong thả nói tiếp:
“Tôi cũng không ngờ, đã nhiều năm như vậy, tất cả mọi người đều biết cậu thích con bé… Mà phó chủ tịch Chu vẫn chưa hành động.”