Chu Nịnh liếc nhìn Chu Triều đang mệt mỏi dịu mắt, hồi lâu sau, anh ta mới nghĩ ra, tính kiên nhẫn của thằng em cũng khá giống anh ta, Chu Nịnh lười biếng hỏi:
“Kể đi, đến nhà họ Tiết gặp anh trai con bé để nói chuyện gì đấy.”
“Nói từ từ thôi.”
Nói thật thì, Chu Triều không đến nhà họ Tiết để tìm cậu cả nhà đấy là Tiết Túc Nguyên nói chuyện.
Lần đầu hai người đàn ông cãi nhau là buổi tối khi Chu Triều biết Tiết Ấu Lăng bị bắt đi xem mắt. Anh cắn răng lùi hết các cuộc họp để đến nhà hàng kiểu Tây. Khi Chu Triều vừa định chạy đi thì đã bị một chiếc xe gầm thấp màu đen ven đường chặn lại.
Lúc đó Chu Triều vội vàng chạy đi, do thế mà lúc mở cửa xe bị kẹp tay đau điếng, còn bị một cái xe ngăn đường. Chu Triều dừng gấp, giây trước mặt mày u ám nhìn thoáng qua bên trong xe, giây sau cứng rắn nốt ngước tức giận vừa trào lên cổ họng về.
Bên trong xe là vẻ mặt nghiêm túc của Tiết Túc nguyên.
Chu Triều bị “Mời” vào trong xe, hai người đàn ông ngồi trầm mặc khó hiểu một lúc lâu, cuối cùng vẫn do Chu Triều hắng giọng một tiếng, phá tan không khí gượng gạo: “Giám đốc Tiết.”
“Phó giám đốc Chu.” Vẻ mặt Tiết Túc Nguyên vô cảm, nói thẳng: “Ấu Lăng gọi cậu đến cứu giá à?”
Chu Triều khoanh tay trước ngực, sống lưng thẳng tắp, nôn ra hai chữ: “Không phải.”
Tiết Túc Nguyên liếc anh một cái, câu trả lời này không nằm ngoài dự tính của anh ấy, đôi mắt tựa như đã nhìn thấu tất thảy: “Vậy thì, là cậu tự đến ngăn cản?”
“…” Trong xe tối thui có Chu Triều và Tiết Túc Nguyên đang nhìn nhau, nhìn nhau lúc lâu anh mới cúi đầu, lên tiếng: “Đúng vậy.”
Có vài lời không cần thiết phải nói.
Càng khỏi cần nói khi đây là việc có thể khiến người khác biết được bí mật…
Chỉ là Tiết Ấu Lăng đã không biết gì suốt mười mấy năm.
Đôi mắt Tiết Túc Nguyên vốn như đôi giếng cổ phẳng lặng bây giờ lại gợn vài tia sóng nhỏ.
Chu Triều biết là khó giải thích cũng không trông mong gì việc cậu cả nhà họ Tiết tự nói, nhưng Tiết Túc Nguyên chỉ nhìn anh thật lâu, sau đó gật đầu tỏ vẻ đã hiểu rõ, không nhìn Chu Triều nữa mà bâng quơ mở miệng.
“Được, vậy cậu đi đi thôi.”
“?”
Cho đến khi bị “Mời” xuống xe, nhìn chiếc xe màu đen đã đi được một lúc, Chu Triều mới ngừng suy nghĩ, rồi cắn răng đến nhà hàng kiểu Tây. Khi mở cửa nhà hàng, anh mới quay về dáng về thong dong.
Lần thứ hai mặt đối mặt nói chuyện với nhau là sau ngày Chu Triều đến nhà hàng kiểu Tây cứu Tiết Ấu Lăng.