Chương 12

Biệt thự, hầm rượu.

Cánh cửa vừa dày vừa nặng đã ngăn cách tiếng cười đùa của các tiểu thư nhà giàu, biệt thự nhà họ Quan có hầm rượu tương đối rộng, mùi thơm của loại rượu hảo hạng với số lượng cất giữ nhiều vô số đã kí©h thí©ɧ thị giác và thính giác của Chu Triều.

Anh đi một vòng rồi mới cầm bình rượu ngồi xuống sô pha ở trung tâm, lấy bừa một cái ly có chân ly dài, chậm rãi dựa vào vách tường, đưa cho người đàn ông bên cạnh:

“Anh hai, cho anh này.”

Chu Nịnh ngồi bên cạnh ung dung mở mắt, anh ta nhận lấy ly rượu, tay trái vẫn cầm tài liệu công việc để xem:

“Xuống dưới này tìm anh làm gì?”

“Con bé Tiết Ấu Lăng kia ầm ĩ thấy sợ, đang chơi với chị Sơn Nguyệt ở trên lầu.” Chu Triều rót rượu cho mình, nhấp một hớp rồi mới nói: “Em không chịu nổi, ồn ào quá làm em đau đầu.”

“…” Chu Nịnh quay mặt đi, nhưng lại tắt máy tính: “Chú mày nói A Nguyệt ồn ào làm chú mày đau đầu à?”

Chu Triều sững sờ, nhìn Chu Nịnh hơi hoảng sợ, anh nhanh chóng nghĩ xem mình đã làm gì, nhưng nghĩ mãi vẫn không ra mình đã làm sai cái quái gì: “Anh hai, em đã làm gì sai đâu mà anh lại đổ oan cho em?”

Chu Nịnh yên lặng liếc người bên cạnh một cái, khóe miệng hơi cong lên: “Đùa chút thôi.”

“…”

À, buồn cười ghê.

Chu Triều mỉm cười.

Chu Nịnh nhìn ra được cảm xúc dưới đáy mắt của người bên cạnh, anh ta quơ quơ cái ly, chậm chạp uống một ngụm lớn, bỗng nhiên mở miệng nói: “Nghe nói, em đã đến gặp cậu cả nhà họ Tiết à?”

Ánh mắt Chu Triều lóe lên, anh nhìn ra cửa hầm rượu như phản xạ có điều kiện, sau đó lại cúi đầu nhìn ly rượu đỏ tươi của mình, niềm vui ban nãy đã bay đâu mất.

Anh ừ một tiếng, cũng không thèm hỏi vì sao Chu Nịnh biết.

“Yên tâm, A Nguyệt không quan tâm mấy chuyện này cho nên cô ấy không biết đâu.” Chu Nịnh nhận thấy được hết cảm xúc giao động trong đáy mắt Chu Triều, anh ta tỏ ra thích thú, nhướng mày nói: “Sao đây, không nhịn được nữa à… Muốn hành động à?”

Chu Triều không đáp.

Chu Nịnh thở dài, không nỡ trêu người bên cạnh nữa: “Việc một tháng mà Tiết Ấu Lăng đi xem mắt tận hai mươi lần, cả Bắc thành đều biết rồi.”

Anh ta liếc Chu Triều một cái, tháo chiếc kính vàng trên mũi xuống, lại thở dài, nhẹ nhàng khuyên bảo:

“Chỉ là, anh không ngờ, nhiều năm như thế rồi, nhiều đến mức anh với A Nguyệt cũng đã kết hôn rồi, em còn chưa dám tỏ tình với Tiết Ấu Lăng… Chu Triều, có phải em không được không?”

Huyệt thái dương của Chu Triều giật giật, anh mím môi, cố gắng ném hết mấy lời nói nhẹ nhàng của Chu Nịnh ra khỏi đầu, im lặng được một lúc mới thả lỏng, giữa mày toát ra cảm giác mệt mỏi với bất đắc dĩ:

“Em cũng không ngờ, nhiều năm như thế rồi mà cô ấy vẫn… Chưa cảm nhận được gì cả.”

Tiết Ấu Lăng chỉ xem Chu Triều là anh em thân thiết.