Chu Triều bắt chéo chân nhìn đĩa bít tết Lý Ấp cắt cho Tiết Ấu Lăng, cười lạnh nhìn cô:
"Cậu Lý đối xử với em rất tốt, sao vậy, Vẫn không thích à?"
Tiết Ấu Lăng đột nhiên ngẩng đầu lên khi không có người ngoài dù vẫn đang đắm chìm trong tâm trạng bối rối, những suy nghĩ viển vông của cô cuối cùng tan biến. Cô trợn mắt nhìn Chu Triều ngồi bên cạnh, không hề khách sáo mà gạt cái tay đặt phía sau của người kia, cô tựa vào ghế:
"Anh ta tốt thì sao anh không đuổi theo đi?"
Chu Triều nhướng mày nhìn cô nói:
"Anh mắc bệnh đa xơ cứng.”
Chu Triều làm cho từ bạn trai trở nên mờ nhạt, trong mắt anh lóe lên tia sáng, ngón tay vân vê lòng bàn tay khi ngưng nói, anh nói tiếp:
"Anh đã chịu thiệt rất nhiều đấy."
Tiết Ấu Lăng cau mày: “Anh thì thiệt cái gì?”
Cô cầm chiếc cốc trước mặt lên nhấp một ngụm. Một lúc sau cô mới phản ứng kịp, chửi thầm một tiếng, nói: "Đồ khốn, bây giờ em mới tổn thương? Người ta đồn anh với em là một đôi rồi, em mới là người đau khổ!”
Chu Triều cười lớn, lông mi rủ xuống che đi tia sáng trong mắt, vẫn nhẹ giọng nói:
“Ừm, đúng, bây giờ địa vị của anh cao hơn rồi.”
"Chỉ có vậy thôi." Tiết Ấu Linh hừ một tiếng, đặt ly rượu xuống, đột nhiên quay người sang, hơi nghi ngờ: "Nhưng, sao anh biết em ở đây?"
Chu Triều nhìn vào mắt cô hồi lâu mới thản nhiên nói:
"Bà chị Lệnh Yểu bảo anh đến cứu em, nên giữa cuộc họp anh đã lẻn ra ngoài. Anh nói cho em biết, hiện tại em nợ anh một bữa cơm."
Tiết Ấu Lăng nói ồ, nhớ tới đống tin nhắn dồn dập trong nhóm nhỏ chỉ có ba người, tưởng Giang Lệnh Yểu đã nói với Chu Triều nên không để ý.
Cô nhìn bàn đồ Tây không mấy ngon miệng trước mặt, mím môi, quay sang nhìn người bên cạnh: “Em đói, bữa tối nay còn chưa ăn.”
Không biết Chu Triều đang suy nghĩ cái gì, trầm ngâm nhìn về cái bàn phía trước một lúc lâu, Tiết Ấu Lăng giơ tay đánh anh một cái cho tỉnh, anh lại bình tĩnh như thường.
Anh đứng dậy, cởϊ áσ vest vắt lên cánh tay, nhìn người con gái trắng trẻo nghiêm túc:
"Nào, chúng ta ăn lẩu nhé?"
Tiết Ấu Lăng mỉm cười, đảo mắt, quyết định phớt lờ những suy nghĩ kỳ lạ không thể giải thích được trong đầu, cầm túi xách đuổi theo người đàn ông đang sải bước ra ngoài:
"Đợi với -"
"Này, đi chậm lại!"
Điều cuối cùng lẫn trong tiếng nhạc, tan dần trong nhà hàng kiểu Tây là giọng nói nũng nịu của Tiết Ấu Lăng:
“Ôi, Chu Triều”
"Chờ em với!"