Tiết Ấu Lăng liếc nhìn anh, nụ cười ngượng ngùng trên mặt cô thoáng chốc cứng đờ, còn Lý Ấp thì… đồng tử của hắn đột nhiên co lại, cứ như nhìn thấy ma.
Bởi vì người vừa tới chính là nhân vật chính của câu chuyện đang nói, Chu Triều.
Anh nhàn nhã đảo mắt quanh bàn, sau đó liếc nhìn Tiết Ấu Lăng, nhấn mạnh ba chữ:
“Thế nào đây, em giấu bạn trai đi xem mắt với người khác? Tiết Ấu Lăng, đủ lông đủ cánh rồi nhỉ.”
Tiết Ấu Lăng cười ngượng, ngẫm nghĩ trong ba giây, tay nhanh hơn não, cô run run nhấc tay vẫy chào, buột miệng nói: “…Chào buổi tối?”
Chu Triều không nhìn nữa, anh thuận tay kéo ghế ở bàn bên cạnh đến, ngồi xuống cạnh Tiết Ấu Lăng, khoanh tay trước ngực chỉnh lại cổ áo, nhìn thẳng vào Lý Ấp, khí chất tổng giám đốc mạnh mẽ áp đảo:
“Nhị thiếu gia nhà họ Lý à? Quý hóa quá.”
Lý Ấp sợ đến mức đứng lên ngay lập tức, đưa tay ra, đối với nhà họ Lý mà nói thì Chu thị gần như không có đối thủ, vẻ bình tĩnh lúc nãy đã biến đâu mất chẳng biết:
“À, à vâng, tôi tên là Lý Ấp, ngưỡng mộ phó chủ tịch Chu đã lâu…”
Nhưng Chu Triều chỉ nhìn thoáng qua bàn tay đang đưa ra của Lý Ấp, sau đó ngả người về phía sau, tùy ý đặt tay lên lưng ghế của Tiết Ấu Lăng, tạo cảm giác bao bọc vô cùng rõ ràng:
“Nghe nói, cậu muốn hẹn hò với bạn gái tôi?”
Tiết Ấu Lăng bị hơi ấm của Chu Triều bọc lấy thì vô cùng căng thẳng, ánh mắt lảng tránh, đã tiến vào trạng thái “A, chết mất thôi.” và “Cứu với, tôi bị mất mặt trước đồ chó này rồi.”
Nhưng hai người đàn ông kia lúc này lại không để ý đến cô, bởi vì Chu Triều nhìn như không quan tâm mấy, nhưng thật ra, ánh mắt anh đầy sự hỗn loạn và uy hϊếp như nuốt chửng Lý Ấp.
Bây giờ Lý Ấp không còn muốn dựa dẫm vào nhà họ Tiết nữa, hắn thầm mắng trong lòng, nhưng trên mặt vẫn cười như cũ, không dám đυ.ng chạm Chu Triều tí nào:
“Thật sự xin lỗi rất nhiều, tôi không thích chút nào, phó chủ tịch Chu yên tâm, tôi không thích cô Tiết tí nào.”
Chu Triều nhìn hắn một lúc lâu, cười nhạo một tiếng, không hề giấu sự khinh thường trong mắt: “Vậy là tốt rồi, cậu đi đi.”
Lý Ấp vội vàng nói cảm ơn, rồi nhanh chóng chạy mất.
Chu Triều và Tiết Ấu Lăng là hai người duy nhất còn lại trong nhà hàng Tây cao cấp rộng lớn, tiếng nhạc du dương vẫn tiếp tục, nhưng bầu không khí ở đây đột nhiên thay đổi sau khi Lý Ấp rời đi…