Chương 7.2: Nhật ký buôn chuyện của thư ký 1.2

Chắc là không rồi... Tiểu Tiểu thầm nghĩ. Hôm qua lúc họ trở về thì đã quá giờ tan làm, lại đúng vào đêm trước ngày thành lập, Phòng Chấp Hành còn điều động một loạt người từ bên họ đi trực tạm ở các nơi. Cả Tòa Thẩm Tra Dị Giáo lúc đó gần như chẳng còn mấy ai.

Tề Lạc Nhân sau khi đưa cô đi nhận thẻ công tác xong thì lập tức chui vào văn phòng, không chào hỏi ai cũng chẳng giới thiệu gì với cấp dưới, tất nhiên là sẽ không ai biết đến sự tồn tại của cô rồi.

Thế nhưng ngoài dự đoán của cô, nữ nhân viên tóc ngắn lại nói:

“À, là cô à. Tề tiên sinh có nhắn cho tôi rồi. Anh ấy bảo tối qua cô tạm thời ở lại làm thêm với ngài ấy đến tận nửa đêm, rất vất vả, nên đặc biệt cho cô nghỉ nửa ngày. Sao sáng nay cô đã đến rồi?”

Tiểu Tiểu há miệng, nhất thời không biết nên thấy bất ngờ hay cảm động.

“Tôi... tôi tỉnh dậy sớm, nên nghĩ thôi thì đi làm luôn vậy.” Cô khẽ nói.

Nữ nhân viên tóc ngắn mỉm cười nói:

“Có nhiệt huyết với công việc là tốt. Tên tôi hơi lạ một chút, là bộ nhân đứng cạnh chữ tư niệm, gọi tôi là Sai Sai hay Tư Tư đều được.”

Tư Tư à... Tiểu Tiểu lẩm nhẩm cái tên trong đầu, nhưng chưa vội gọi ngay. Cô quyết định đợi xem những đồng nghiệp khác sẽ gọi thế nào đã.

Kinh nghiệm EQ nơi công sở lần này là bài học xương máu rút ra từ chuyện hôm qua quên rót nước cho sếp, và chuỗi bi kịch sau đó do quên rót nước gây nên.

Tư Tư nhìn đồng hồ, rồi nói:

“Gần tám giờ rồi, chắc Tề tiên sinh cũng sắp quay lại rồi.”

Tiểu Tiểu để ý đến cách dùng từ của cô ấy, liền tò mò hỏi:

“Quay lại? Tề tiên sinh sáng nay đã đến rồi sao?”

Tư Tư đáp:

“Anh ấy hôm qua đâu có về nhà. Người trực đêm nói nửa đêm về sau anh ấy lại ra ngoài làm nhiệm vụ, gần sáng mới quay về ngủ được một lát, hơn sáu giờ sáng đã lại đi rồi.”

Tiểu Tiểu: “Vất vả thật, như vậy có ổn không?”

Đây chính là cuộc sống của các đại lão sao?

Tiểu Tiểu bất giác thấy... hơi sợ.

Tư Tư chỉ cười bất đắc dĩ:

“Cũng hết cách rồi, ai bảo hôm nay là ngày thành lập cơ chứ.”

Tiểu Tiểu nghe xong, lờ mờ hiểu được đôi chút. Tề tiên sinh hôm qua cũng từng nói, trước và sau ngày thành lập luôn có rất nhiều việc. Có lẽ bình thường anh ấy không bận đến mức này... nhưng cô lại cảm thấy lời của Tư Tư hình như còn mang hàm ý gì đó, chỉ là cô một người lính mới chưa đủ hiểu để lĩnh hội.

Bỗng nhiên, từ sâu trong hành lang vọng ra một tiếng quát giận dữ:

“Tại sao không ai nói với tôi là thầy đã về từ tối qua? Dù tối qua tôi đi xem pháo hoa thì các người cũng phải nói cho tôi chứ!”

Tiểu Tiểu quay phắt lại, cô gái tóc hai bên từng ngồi hàng ghế trước cô trên tàu hơi nước đang giận dữ lao tới, tức tối chất vấn Tư Tư:

“Chị coi tôi là người ngoài đúng không? Dù tôi có chuyển sang Bộ Công Nghiệp, nhưng trái tim tôi vẫn luôn thuộc về Tòa Thẩm Tra Dị Giáo này mà!”

Tiểu Tiểu bỗng giật mình kinh ngạc, thì ra lúc cô đọc được suy nghĩ kia, người mà cô gái này gọi là thầy không phải là Ảo Thuật Sư, cũng không phải Tư Lẫm...

Mà là Tề tiên sinh!

Cô gái này là học trò của Tề tiên sinh sao?

Tư Tư giải thích:

“Tề tiên sinh không nói với ai cả. Tin nhắn ban đầu anh ấy gửi nói là đến chiều hôm nay mới quay lại, không ngờ lại về sớm hơn.”

Cô gái tóc hai bên tức đến giậm chân:

“Nhất định là vì muốn đeo cái nhẫn sapphire xanh chói lòa đó đi tảo mộ đây mà!”

Tư Tư:

“Cũng có thể lắm.”

Cô gái tóc hai bên:

“Vậy là bí ẩn đó vẫn chưa giải được sao?”

Tư Tư:

“Vẫn chưa đâu. Tề tiên sinh kín miệng lắm, đến cả thư ký Anna còn chẳng biết gì.”

Cô gái tóc hai bên khoanh tay, hít một hơi thật sâu rồi nói:

“Tôi cá nguyên một nhà máy luyện tinh thể, vợ đã chết của anh ấy tuyệt đối không phải người trong Tòa Thẩm Tra Dị Giáo chúng ta. Nếu có, tôi không thể nào không moi ra được tin gì.”

Bị cú tin sốc này đánh úp, Tiểu Tiểu hít mạnh một ngụm khí lạnh:

Gì cơ?

Tề tiên sinh có... vợ?

Mà vợ còn... mất rồi sao?

Tư Tư trầm ngâm suy nghĩ:

“Chuyện này khó nói lắm. Những người quen biết Tề tiên sinh từ ba năm trước, giờ đều là lãnh đạo các bộ phận cả rồi. Theo suy đoán của tôi, ngoài BOSS và Ảo Thuật Sư, thì A Nhĩ, Diệu Lệ và Chiêm Tinh Sư chắc chắn biết. Còn Celia thì không chắc, hai năm gần đây cô ấy mới được điều từ Thành Kiến Ngầm về, nhưng quan hệ với Tề tiên sinh rất tốt, rất có thể cũng biết chuyện. Nếu tìm cách từ họ, có khi moi được thông tin.”

Cô gái tóc hai bên tức tối nói:

“Đáng giận! Giá mà tôi gia nhập Thẩm Phán Sở sớm hơn... thì đâu đến nỗi đến giờ còn không biết sư nương của mình là ai! Hỏi thầy bao nhiêu lần, thầy cũng không chịu nói!”

Tư Tư liếc cô ấy một cái đầy ẩn ý:

“Hay là cô đi tra tấn A Nhĩ thử xem? Biết đâu lại moi được lời.”

Cô gái tóc hai bên càng tức hơn:

“Miệng anh ta còn cứng hơn cả vỏ trai chết! Aaaa! Tôi sắp chịu không nổi nữa rồi! Giá mà tôi có năng lực đọc tâm thì hay biết mấy!”

Đột nhiên, Tư Tư quay sang nhìn Tiểu Tiểu.

Tiểu Tiểu: “...”

Tư Tư mỉm cười:

“Nếu tôi nhớ không lầm... trong hồ sơ của cô có ghi năng lực đặc biệt là đọc tâm, đúng không?”

Cô gái tóc hai bên lập tức túm chặt lấy vai Tiểu Tiểu, ra sức lắc mạnh:

“Thật không? Cô thật sự biết đọc tâm sao? Mau giúp tôi giải được bí ẩn cuộc đời đã giày vò tôi suốt bao năm nay đi! Nếu không tôi chết cũng nhắm mắt không nổi!”

Tiểu Tiểu rưng rưng nước mắt:

“Tôi đã đọc rồi... nhưng bị Tề tiên sinh phát hiện. Tôi không dám đọc lần thứ hai nữa...”

Cô gái tóc hai bên và Tư Tư liếc nhau một cái, đồng thanh hỏi:

“Vậy cô đã đọc được gì?”

Tiểu Tiểu ấp úng, muốn nói lại thôi. Dưới ánh mắt gắt gao như tia X của hai tiền bối, cô run rẩy như cành cây giữa bão.

“Có thể không nói ra không...” Tiểu Tiểu yếu ớt hỏi.

“Không được! Giải trí duy nhất được chỉ định của bộ phận chúng ta chính là bàn tán chuyện bát quái của cấp trên!”

“Không nói thì không phải bạn bè, ăn uống, dạo phố, làm nhiệm vụ đều sẽ không rủ cô!”

Trước sự uy hϊếp của các tiền bối, Tiểu Tiểu chần chừ đưa hai ngón trỏ của tay trái và tay phải ra, chạm nhẹ đầu ngón lại với nhau, ra hiệu cho một... cái hun:

“Tôi thấy cái này.”

Hai tiền bối đồng loạt hít ngược một hơi lạnh:

“Với ai?”

Tiểu Tiểu:

“Là hai cô gái...”

Trước tin động trời này, hai tiền bối hoàn toàn không giữ hình tượng, một người bịt miệng, một người ôm đầu, kinh hãi kêu lên:

“Có hai người? Có hai người! Sao lại có hai người được?”

“A a a a a! Thầy tôi có hai bà vợ? Sao thầy lại có hai bà vợ được chứ?”

“Không không không! Không phải ý đó!”

Tiểu Tiểu sợ đến mức làm hỏng danh tiếng của sếp mình, hoảng hốt lại chạm đầu ngón trỏ trái và phải vào nhau:

“Tôi thấy là hai mỹ nữ... dán dán vào nhau thôi!”

Không khí bỗng chốc im phăng phắc.

Tư Tư và cô gái tóc hai bên sững người tại chỗ, biểu cảm đông cứng trong nỗi kinh hoàng, bất động như hai con mèo bị tóm gáy vận mệnh.

Không biết từ khi nào, Tề Lạc Nhân đã xuất hiện sau lưng ba người, gân xanh trên thái dương giật giật, cố nén lại, nở nụ cười ngụy hòa nhưng trong đó ẩn giấu sát khí:

“Các quý cô, bây giờ vẫn đang trong giờ làm việc đấy.”

Ba cô gái đang tám chuyện hóng hớt rôm rả lập tức tan tác như chim thú gặp nạn.

Tư Tư phản ứng cực nhanh, kéo Tiểu Tiểu chuồn vào văn phòng bên cạnh. Cô gái tóc hai bên trước khi bỏ chạy còn hét to một câu: “Lẽ ra tôi phải sớm nhận ra cô là một hủ nữ!” Nên thu hút một đống thù hận, lập tức bị Tề Lạc Nhân tóm lại kéo vào văn phòng xử lý đống tài liệu chất như núi.

Tiểu Tiểu dù cách một bức tường vẫn nghe rõ tiếng gào thét bên kia:

“Em giờ là người đứng đầu Bộ Công nghiệp rồi đấy! Tay không cũng bóp nát cả nhà máy luyện tinh! Ai thấy em mà chẳng gọi là ba? Em không còn là con nô ɭệ tăng ca mà thầy có thể tùy tiện lôi ra sai vặt nữa đâu!”

Tư Tư thấy Tiểu Tiểu vẫn còn chưa hoàn hồn, liền dịu giọng giải thích:

“Vừa rồi là Tạo Vật Sư, trưởng bộ phận Công nghiệp của Thẩm Phán Sở, học trò của Tề tiên sinh. Nhưng mọi người đều nói, tính cách cô ấy giống Ảo Thuật Sư hơn, chẳng chịu phục ai, đυ.ng chuyện là đối đầu thẳng mặt.”

Tiểu Tiểu "oa" lên một tiếng kinh ngạc. Cô từng đọc được trên báo các bài viết về việc cô ấy chủ trì Dự án Nhà máy Vạn Vật và Đoàn tàu Hơi nước.

Không ngờ lại là một người mạnh mẽ dữ dội như vậy.

Từ phòng bên lại vang lên một tiếng thét thảm thiết:

“Đừng mà đừng mà! Em chịu tăng ca! Em không muốn huấn luyện lặn nữa! Lần trước suýt chết đuối rồi! Papa, em gọi thầy là papa rồi mà! Tha cho em đi!”

Tư Tư bình thản nói:

“Nhưng cũng có lúc, cô ấy biết tiến biết lùi lắm.”

Tiểu Tiểu: “...”

Tư Tư bật cười, đưa tay ra với Tiểu Tiểu:

“Chào mừng em gia nhập Toà Thẩm Tra Dị Giáo của chúng ta. Có thể những chuyện ban nãy khiến em có chút hiểu nhầm về bộ phận này, nhưng thật ra khi làm việc, bọn chị rất nghiêm túc đấy. Đặc biệt là chị một tiền bối đứng đắn, giỏi giang, và vô cùng đáng tin cậy.”

Tiểu Tiểu nghi ngờ nắm lấy tay cô, kích hoạt kỹ năng [Thiếu nữ đọc tâm phiền não].

Và rồi, cô nghe được tiếng lòng của vị tiền bối đứng đắn, giỏi giang, vô cùng đáng tin cậy kia.

Thì ra Tề tiên sinh cũng thích mỹ nữ dính nhau à... Chẳng lẽ trong đời này tôi còn có cơ hội cùng Tề tiên sinh trao đổi bộ sưu tập bách hợp R18 sao? Hehehe...

Ngày hôm đó, Tiểu Tiểu cô gái nhỏ đầy tò mò, một lần nữa nhận ra bản chất của loài người chính là: Vàng khè.