Chương 7.1: Nhật ký buôn chuyện của thư ký 1.1

Ngày 22 tháng 12, vào đúng ngày thành lập, từ sáng sớm Tiểu Tiểu đã bị chuông báo thức tàn nhẫn đánh thức dậy dù đêm qua cô vừa thức trắng cùng nhóm bạn học lâu ngày không gặp để xem pháo hoa.

Cô ngáp dài một cái, uể oải bò ra khỏi chăn ấm, mò mẫm tắt cái đồng hồ báo thức cũ kỹ đã qua sử dụng kia. Phải nhấn đến ba lần mới khiến nó chịu ngừng kêu inh ỏi:

“Còn kêu nữa là tao quăng mày ra ngoài cửa sổ đấy!”

Hôm nay là ngày đầu tiên chính thức đi làm hoặc cũng có thể là ngày thứ hai, dù thế nào thì Tiểu Tiểu cũng không muốn đi trễ.

Cô bật dậy, vừa đánh răng vừa kiểm tra tin nhắn liên lạc. Một tin nhắn được gửi đến lúc 3 giờ 02 phút sáng suýt nữa khiến cô nuốt luôn cả kem đánh răng.

[Thẩm Phán Sở áp dụng chế độ nghỉ luân phiên, thời gian làm việc trong ngày thường là từ 8:00 đến 18:00, buổi trưa nghỉ 2 tiếng. Nhưng hôm nay là ngoại lệ, cô có thể đến làm sau 2 giờ chiều.]

Tin nhắn được ghi chú là do Tề tiên sinh gửi.

Quả nhiên, sếp của mình là một con nghiện công việc, Tiểu Tiểu thầm nghĩ. Nhưng anh là một kẻ nghiện việc có lòng tốt, biết chắc tối qua cô thức khuya, nên dứt khoát cho cô đi làm muộn nửa ngày.

Tuy vậy, Tiểu Tiểu không định lợi dụng lòng tốt đó. Cô nhanh chóng trang điểm, ngoan ngoãn thay bộ đồ mà mình đã chuẩn bị kỹ lưỡng cho ngày đầu tiên đi làm.

Mở chiếc tủ lạnh rỉ sét đầy vết hoen và khả năng làm lạnh kém đến mức đau lòng, Tiểu Tiểu chợt nhận ra mình đã rất lâu rồi không về nhà, bên trong hoàn toàn không có lấy một chút đồ ăn. May mà cô tìm được trong kho đạo cụ một túi bánh mì đá đặc sản của Thành Kiến Ngầm, thế là không chần chừ gì nữa, cô lao thẳng ra khỏi cửa.

Ngôi nhà mà Hoàng Hôn Chi Hương phân cho cô có vị trí khá ổn, xét riêng điểm đó thôi cũng đủ để Tiểu Tiểu tha thứ cho cái diện tích nhỏ xíu của nó.

Không xa nhà là nhà ga hơi nước mới xây. May mắn làm sao, ngay sau khi quét thẻ công tác của Thẩm Phán Sở tại cổng soát vé, Tiểu Tiểu liền thấy đoàn tàu hơi nước có đường ray, phun khói trắng mù mịt, gầm rú lao ầm ầm vào nhà ga. Nó chạy hơi quá nhanh, lúc thắng lại còn nghiến bánh trên đường ray tạo ra những tia lửa đáng sợ, khiến hành khách sợ đến mức phải lùi hết ra xa khỏi đường ray.

Thế là Tiểu Tiểu được lợi. Cô lanh lẹ len lỏi qua mấy hành khách, chui tọt vào toa tàu một cách khéo léo và thành công tìm được một chỗ ngồi. Nhiều hành khách khác lần lượt lấp đầy toa, đoàn tàu hơi nước lại rền rĩ khởi động, tiếp tục lăn bánh về phía trạm kế tiếp.

Tiểu Tiểu ngẩng đầu chăm chú nghiên cứu bản đồ tuyến đường dán trên vách toa tàu, vừa đếm ngón tay vừa tính xem mình phải ngồi bao nhiêu trạm.

Sau khi đếm kỹ càng các điểm dừng, cô vừa nhai bánh mì vừa lén lắng nghe cuộc trò chuyện của các hành khách xung quanh. Cặp đôi ngồi cạnh cửa sổ đang bàn tán về màn pháo hoa tối qua, hàng ghế sau thì có người đang bắt chuyện làm quen với người lạ bên cạnh. Hai hành khách quen nhau thì đang phàn nàn rằng tuyến tàu có ray xây quá chậm, Thẩm Phán Sở suốt ngày chỉ biết bắt bớ tín đồ cuồng tín, chẳng thèm ngó ngàng gì đến hạ tầng của thành phố, mấy khu trú ẩn bị đánh sập từ ba năm trước đến giờ còn chưa sửa, giờ bên trong còn có ma nữa kìa.

Một hành khách hàng ghế trước khẽ hừ lạnh đầy bất mãn. Tiểu Tiểu, sau khi hóng được một tai tin tức linh tinh, liền chăm chú nhìn mái tóc buộc hai bên đáng yêu của cô gái phía trước một lúc lâu, rồi thấy cô ấy lấy ra tờ Nhật Báo Hoàng Hôn mới mua, thế là tò mò ghé mắt đọc ké.

Cô gái tóc hai bên lật ngay đến trang tin tức giải trí, thói quen này giống hệt cô luôn!

Ngay trang đầu của mục tin đồn, đập vào mắt là một tiêu đề giật gân đến mức rợn người:

[Ba vị lãnh đạo của Thẩm Phán Sở quần nhau trong văn phòng vào đêm trước ngày thành lập!]

Miếng bánh mì trong miệng Tiểu Tiểu rớt xuống đất.

Cái tên phóng viên gan to bằng trời kia thật sự dám dùng cái tiêu đề này sao? Hắn ta sao lại dám, sao lại DÁM chứ? Không sợ bị Thẩm Phán Sở thủ tiêu à? Mình rời khỏi Hoàng Hôn Chi Hương mới bao lâu đâu, mà Nhật Báo Hoàng Hôn đã tiến hóa đến mức này rồi sao? Trước đây còn chỉ dám len lén tiết lộ vài chuyện hậu trường về các vị tai to mặt lớn của Thẩm Phán Sở, giờ thì đến tiêu đề cũng bùng nổ thế này rồi!

Bài báo vớ vẩn này mang phong cách “Đi vào khoa học”, đầy rẫy những cụm từ khiến người đọc không khỏi suy nghĩ lệch hướng như:

“Vì sao Thẩm Phán Sở suốt đêm không tắt đèn?”

“Tiếng vải rách trong văn phòng cuối hành lang là sao?”

“Ba vị đại lão bí mật gặp nhau giữa đêm là để làm gì?”

“Phóng viên tận tụy liều mình đột nhập vào Thẩm Phán Sở, bất ngờ chứng kiến cảnh tượng chấn động như thế nào?”

“Sau sự việc đó, phóng viên suýt bị diệt khẩu chỉ vì thấy thứ không nên thấy!"

Toàn bộ bài viết điên cuồng ám chỉ giữa ba vị lãnh đạo của Thẩm Phán Sở có một loại mối quan hệ rất bản chất, rất... con người”.

Nhưng đến cuối cùng, phóng viên lại chẳng nói rõ rốt cuộc các vị ấy đang làm gì, chỉ nghiêm túc phân tích rằng:

“Có khả năng là do bất đồng ý kiến khi thảo luận về kiểu dáng trang phục nữ nên mới xé áo nhau.”

Một kiểu trí khôn sinh tồn khôn lỏi đến mức khiến Tiểu Tiểu ngây người sững sờ.

Cô gái tóc hai bên chăm chú đọc hết bài báo, rồi lấy kéo cẩn thận cắt riêng đoạn nội dung đó ra.

Cô ấy đang làm gì vậy? Tiểu Tiểu vô cùng tò mò, và ngay lập tức, kỹ năng [Thiếu nữ đọc tâm phiền muộn] phản hồi lại dòng suy nghĩ của cô gái tóc hai bên:

“Chứng cứ +1. Đợi thu thập đủ 7 bài, tôi sẽ đi gϊếŧ cái tên nhà báo khốn kiếp đó! Thầy tôi hoàn mỹ không tì vết, tuyệt đối không cho phép ai bôi nhọ ngài ấy!”

Ánh mắt của Tiểu Tiểu lập tức trở nên kỳ quái.

Thầy?

Cô ấy là học trò của ngài Tư Lẫm, hay là của Ảo Thuật Sư?

Nếu là học trò của Ảo Thuật Sư... Tiểu Tiểu ngồi ở hàng ghế sau rướn cổ nhìn xuống ngực cô gái một cái:

À, một mảnh bằng phẳng, độ nghi ngờ về giới tính lại tăng thêm một bậc.

“Trạm dừng kế tiếp: Thẩm Phán Sở.”

Tiếng phát thanh vang lên, Tiểu Tiểu cầm lấy miếng bánh mì vẫn chưa kịp ăn, nhanh chóng bước về phía cửa toa.

Không ngờ cô gái tóc hai bên ở hàng ghế trước cũng đứng dậy theo, một trước một sau rời khỏi nhà ga, cùng đi về phía Thẩm Phán Sở.

Tiểu Tiểu không kìm được mà liếc nhìn cô thêm một cái, quả nhiên là người của Thẩm Phán Sở.

Trung tâm Thẩm Phán Sở là một quảng trường hình tròn khổng lồ, hai bên trục chính là những hàng cột La Mã trắng muốt, toàn bộ kiến trúc được sắp xếp đối xứng dọc theo quảng trường, tạo nên một cảm giác trang nghiêm và trật tự.

Vô số tượng điêu khắc các chức sắc tôn giáo, cùng với bức tượng Nữ Tu Thánh Vô Diện đặt ở trung tâm, khiến nơi này mang đậm khí tức thần thánh, gợi lên cảm giác như đang bước vào một thánh địa tôn giáo.

Tòa đại điện làm việc chính nằm trên sườn đồi cuối quảng trường, phải men theo những bậc thang đá màu trắng sữa mới có thể đi lên đến nơi.

Dãy bậc thang này vô cùng rộng rãi, Tiểu Tiểu ước chừng phải rộng đến mười mấy mét, nhờ đó càng toát lên vẻ trang nghiêm hùng vĩ. Cánh cổng chính của Thẩm Phán Sở cũng mang khí thế tương tự.

Những vị chấp hành quan ra vào tấp nập, người thì mặc đồng phục, người lại diện thường phục; có người nhìn qua là biết ngay là người chơi, cũng có không ít là cư dân bản địa của Thế Giới Ác Mộng.

Thẩm Phán Sở bận rộn ấy, chính là lực lượng duy trì trật tự cho vùng đất này, để mảnh nhân gian lạc thổ này không bị bóng tối nuốt chửng.

Hôm qua, sau khi xuống phi thuyền, cô đã may mắn được đi nhờ phi hành khí của Thẩm Phán Sở đến đón Tề Lạc Nhân, trực tiếp hạ cánh xuống bãi đáp trên đỉnh điện thờ chính. Khi đó trời đã tối, cô không thể nhìn rõ toàn cảnh của Thẩm Phán Sở. Hôm nay được bước vào từ cổng chính, một cảm giác hư ảo như đang trong mơ chợt dâng lên trong lòng.

Cô thật sự đã gia nhập Thẩm Phán Sở. Giờ đây, cô là một thành viên của Tòa Thẩm Tra Dị Giáo, lại còn là thư ký của Tề Lạc Nhân nữa!

Hôm nay là ngày đầu tiên chính thức bắt đầu công việc hoặc có thể là ngày thứ hai, nhưng dù thế nào đi nữa, cô cũng phải làm thật tốt vai trò thư ký của mình.

Bắt đầu từ việc... rót nước!

Thế nhưng đời không như mơ, mang theo đầy nhiệt huyết bước đến trước cửa văn phòng, Tiểu Tiểu ủ rũ phát hiện... Tề Lạc Nhân không có ở đó, còn cô thì không có chìa khóa để vào phòng.

Đứng đơ tại chỗ trước văn phòng, Tiểu Tiểu rơi vào trạng thái hoang mang tột độ: Cô là ai? Cô đang ở đâu? Cô phải làm gì bây giờ?

“Ơ này, cô là ai thế?” Một nữ nhân viên đi ngang qua tò mò hỏi.

Tiểu Tiểu quay đầu lại đó là một người phụ nữ trông khó đoán tuổi, tóc ngắn cắt ngang tai gọn gàng, nhìn qua dáng vẻ thì có vẻ là người chơi.

“Chào chị, tôi là Hân Tiểu Tiểu, hôm qua đã đến Thẩm Phán Sở báo danh rồi, đây là thẻ công tác của tôi.”

Sợ bị hiểu nhầm là kẻ lạ mặt đến gây chuyện, Tiểu Tiểu vội vàng lấy ra thẻ công tác mới làm hôm qua:

“Không biết Tề tiên sinh có từng nhắc qua tôi... không...”