Tiểu Tiểu vốn nghĩ hôm nay nhất định là ngày may mắn của cô. Cô may mắn mua được vé tàu về nhà vào đúng ngày trước ngày lập thành, lại may mắn gặp được cấp trên tương lai là Tề Lạc Nhân, còn may mắn nếm thử được ly cà phê trắng Hrisvato quý giá ngang vàng, thậm chí còn được gặp lại người bạn thân mà cô hằng mong nhớ. Thật là một ngày may mắn biết bao!
Nhưng, khi cô theo Tề Lạc Nhân đến Tòa Thẩm Tra Dị Giáo trang nghiêm, đối mặt với đống tài liệu cao ngang đầu trong văn phòng, nụ cười trên mặt Tiểu Tiểu dần cứng lại.
Đến khi cấp trên của cô buông câu hỏi ác ma: “Chỉ có nhiêu đây thôi à?” Thì nụ cười của cô hoàn toàn biến mất.
Chỉ có nhiêu đây? Anh gọi cái đống này là "chỉ có nhiêu đây"? Còn chê ít nữa à?
Sau khi tiếp nhận kiến thức “Cấp trên của tôi là một hủ nữ”, Tiểu Tiểu lại học được thêm một kiến thức mới: “Anh ấy có thể là một cuồng công việc thích bị ngược”.
Có lẽ nhìn ra biểu cảm khϊếp sợ của Tiểu Tiểu,Tề Lạc Nhân giải thích một câu: “Thư ký của tôi, Anna, đã không may hy sinh tuần trước. Không có cô ấy giúp phân loại và lưu trữ, nhiều nhất chỉ hai ngày là tài liệu lại chất đầy bàn.”
Tiểu Tiểu thoáng chùng lòng. Cô thử quan sát sắc mặt của Tề Lạc Nhân, nhưng lại không thể nhìn ra chút cảm xúc nào trong đôi mắt nâu của anh, cô không đoán được anh đang nghĩ gì.
Giá như có thể đọc tâm thì tốt rồi... Tiểu Tiểu theo bản năng muốn dựa vào kỹ năng bài, nhưng dù cho có thêm mười lá gan nữa, cô cũng không dám đọc suy nghĩ của cấp trên!
Bầu không khí trong văn phòng kiểu cổ châu Âu, trang nhã mà xa hoa này, bỗng chốc trở nên ngột ngạt. Ánh mắt Tiểu Tiểu bắt đầu lướt khắp nơi, từ khung cửa sổ lớn khắc hoa bằng đồng thau, đến bức màn cửa rủ dài bằng lụa dày thêu họa tiết tối màu, rồi đến những giá sách và kệ tài liệu cao chạm trần, tiếp đó là tấm thảm mềm mịn trước lò sưởi, cuối cùng dừng lại ở cây bút lông vũ màu đen trên bàn làm việc. Với ngần ấy tài liệu, cây bút này chắc cũng mệt lắm đây...
Tiểu Tiểu mím môi, hỏi: “Vậy... em giúp anh sắp xếp một chút nhé?”
Tề Lạc Nhân lịch sự từ chối: “Công việc này không dễ vào guồng đâu. Tài liệu của Tòa Thẩm Tra Dị Giáo chủ yếu là những báo cáo mà Cục Tình Báo thu thập được về các tín đồ cuồng tín khả nghi, hoặc là manh mối khả nghi do Phòng Hành Pháp phát hiện khi làm nhiệm vụ thường nhật, còn có cả tình hình thi hành nhiệm vụ của các Đao Thủ thuộc Tòa Thẩm Phán. Những việc này đều cần kinh nghiệm phong phú để xác định chính xác tính chất và mức độ nguy hiểm, cũng như cần có hiểu biết rõ ràng về chức năng của hơn mười bộ phận trong Tòa Thẩm Phán. Đợi tôi xử lý xong đợt này, sẽ dạy cô từ đầu.”
Tiểu Tiểu thở phào nhẹ nhõm, gật đầu liên tục. Rồi cô chợt nhận ra... lời này có nghĩa là, Tề Lạc Nhân định để cô làm thư ký của anh?
Một thực tập sinh như cô, lại được làm thư ký cho một đại nhân vật sao? Tiểu Tiểu hoảng loạn. Ở thế giới thực, cô chỉ là một sinh viên năm nhất bình thường, thế mà trong thế giới ác mộng này lại được làm thư ký cho một trong những người đứng đầu? Thật sự sao?
Nhìn thấy Tề Lạc Nhân đã ngồi vào bàn làm việc kiểu cổ, chuẩn bị phê duyệt tài liệu, Tiểu Tiểu vội vàng hỏi: “ Anh Tề, vậy bây giờ em nên làm gì ạ?”
Tề Lạc Nhân thành thạo ký tên lên một văn bản xét lại án tử hình cho một tín đồ cuồng tín, vừa nói: “Pha trà, chạy việc vặt, chắc không thành vấn đề chứ?”
Tiểu Tiểu tự tin gật đầu. Mấy việc cơ bản của một lính mới này, cô hoàn toàn làm được!
Tề Lạc Nhân đặt văn bản đã ký vào một khay tài liệu viền đồng. Trên khay có khắc nhãn đồng với chữ [Tư Lẫm] một trong ba vị Chấp Hành Trưởng của Tòa Thẩm Phán, cũng là người có thâm niên cao nhất.
Trên bàn làm việc của Tề Lạc Nhân xếp hàng chục khay tài liệu, các nhãn đồng ghi [Giới Luật Sở] [Bộ Hỗ Trợ Kỹ Thuật] [Bộ Công Nghiệp] [Cục Tình Báo] [Phòng Giám Sát] [Bộ Hậu Cần] [Phòng Hành Pháp] [Cục Xét Duyệt Giao Dịch] [Cục Quản Lý Thời Gian]...
“Thông thường, những tín đồ cuồng tín bị bắt tại Hoàng Hôn Chi Hương sẽ được chuyển đến Tòa Thẩm Tra Dị Giáo. Sau khi thẩm vấn xong thì bắt đầu thu thập chứng cứ, xét xử. Nếu nhanh thì một tuần, chậm thì cả tháng. Cuối cùng, Tòa Thẩm Phán sẽ quyết định hình phạt. Nếu là tử hình, tôi sẽ ký tên rồi chuyển cho Tư Lẫm phê duyệt. Nếu suôn sẻ, ngày hôm sau có thể đưa lên ghế điện rồi.” Tề Lạc Nhân vừa nói, vừa bỏ một tập án tử khác vào khay: “Nhưng chúng ta phải vô cùng cẩn trọng, vì một chữ ký sai có thể gϊếŧ oan rất nhiều người.”
Tiểu Tiểu gật đầu như giã tỏi, cố gắng ghi nhớ quy trình nội bộ này.
Tề Lạc Nhân lại ký thêm vài tài liệu, có cái đưa cho Giới Luật Sở, có cái chuyển Hậu Cần, có một bản khiến anh nhíu mày rồi bị trả về cho Cục Tình Báo: “Cô có thể xem qua bản này. Sau này nếu gặp báo cáo điều tra mơ hồ như thế này, cứ đánh trả lại bắt họ điều tra tiếp. Nhân lực bên Tòa Thẩm không đủ, thông thường không làm giai đoạn đầu thu thập thông tin.”
Tiểu Tiểu hai tay nhận lấy bản báo cáo, chăm chú đọc. Đó là báo cáo về vụ mất tích trong khu cư dân người chơi ở Đảo Hoàng Hôn. Người bạn của nạn nhân đến báo án. Cục Tình Báo sau khi đến Đảo Vong Linh xác minh thì không tìm thấy bia mộ của người chơi này, cho rằng người đó đã rời khỏi Hoàng Hôn Chi Hương đi làm nhiệm vụ. Nhưng người bạn khẳng định thời gian gần đây nạn nhân có biểu hiện tâm lý bất ổn, thường phát ngôn kiểu tín đồ cuồng tín, còn có xu hướng truyền giáo rõ rệt, nghi ngờ người này đã gia nhập Quốc Gia Lý Tưởng. Vì thế, vụ việc được gửi lên bàn ngài Tề.
Tiểu Tiểu không hiểu vì sao lại nói là “chưa điều tra rõ”. Cô lo lắng, muốn hỏi nhưng không dám.
Nhưng nếu không hỏi, lần sau cô vẫn chẳng hiểu. Do dự một hồi, Tiểu Tiểu vẫn hỏi: “Vậy một bản báo cáo điều tra thế nào thì được xem là đã điều tra rõ?”
Tề Lạc Nhân ký thêm mấy tài liệu nữa, rồi gật đầu: “Câu hỏi hay đấy. Cô muốn uống nước không?”
Tiểu Tiểu lắc đầu. Cô không khát, cô muốn biết đáp án câu hỏi vừa rồi hơn.
Tề Lạc Nhân ngẩng lên nhìn cô, trong ánh mắt có chút bất lực khó phát hiện: “Nhận định tài liệu từ bộ phận khác có đạt chuẩn hay không là kỹ năng cần tích lũy kinh nghiệm. Tôi có thể giới thiệu sơ cho cô, chắc cũng mất khoảng nửa tiếng?”
Tiểu Tiểu đã dựng tai lắng nghe, rất chăm chú.
Tề Lạc Nhân chậm rãi nói: “Nhưng trước đó, tôi có một yêu cầu nhỏ bé chẳng đáng kể...”
Tiểu Tiểu nghi hoặc chờ ông nói tiếp.
Tề Lạc Nhân đặt bút lông xuống, tạm từ bỏ thói quen nói chuyện uyển chuyển mấy năm nay, giọng có chút tủi thân: “Giúp tôi rót ly nước được không?”
Tiểu Tiểu: “...”
Khoảnh khắc ấy, biểu cảm hoảng hốt của cô nhất định cực kỳ buồn cười.
Bởi vì Tề Lạc Nhân nhịn cười, lịch sự nói: “Nước trong văn phòng đã để hai ngày rồi, chắc không còn tươi. Bình nước ở bàn trà sau lưng cô, phòng nước sôi ở cuối hành lang tầng một. Làm phiền rồi.”
“Dạ dạ!” Tiểu Tiểu luống cuống cầm bình nước chạy đi. Cô đã phạm một sai lầm chết người của dân mới vào nghề, để cấp trên vừa đi công tác hai ngày, vừa dọn dẹp tín đồ cuồng tín, vừa quay về dạy cô cả buổi quy trình làm việc của Tòa Thẩm Phán mà vẫn chưa được uống một ngụm nước nào. Trong khi vị cấp trên tốt bụng ấy đã ám chỉ đến hai... có khi ba lần, mà cô hoàn toàn không nhận ra!
Cầm bình nước, Tiểu Tiểu gõ đầu vào cánh cửa phòng nước, cảm thấy tiền đồ của mình tối đen như mực.
Đêm đã khuya, trong Tòa Thẩm Phán người cũng vơi dần. Tiểu Tiểu xách ấm nước, uể oải đi qua hành lang dài, bên ngoài cửa kính sát hành lang, pháo hoa lễ hội đang lần lượt bắn lên không trung, nở rộ như sao trời phủ khắp màn đêm.
Tiểu Tiểu trong tâm trạng chán nản gửi tin nhắn cho các bạn cùng lớp, báo rằng cô phải bắt đầu làm thêm từ hôm nay nên không thể đến buổi hẹn như dự tính.
Gửi xong, cô lặng lẽ quay về văn phòng của Tề Lạc Nhân, và phát hiện nơi này đã có thêm một người phụ nữ xinh đẹp mặc bộ váy Gothic đen. Cô ta không màng tới chiếc ghế tiếp khách lưng cao trông rất êm ái, cũng chẳng thèm để mắt đến chiếc sofa mềm mại bên lò sưởi, mà lại bắt chéo chân ngồi trên bệ cửa sổ cứng nhắc, tay nghịch chiếc móc đồng thắt rèm lụa nặng màu xanh thẫm, vừa nhàn nhã trò chuyện với anh Tề, vừa để đôi giày cao gót trên chân đong đưa theo chuyển động mắt cá.
Tiểu Tiểu rất ít khi thấy người chơi nữ nào trong thế giới ác mộng ăn vận tinh tế đến vậy. Từ quần áo, trang điểm, kiểu tóc, đến cả phụ kiện phối kèm, từng chi tiết đều tinh xảo tuyệt đẹp, ngay cả chiếc quạt lông vũ đỏ sậm trong tay cô ấy cũng tỏa ra mùi tiền rõ rệt.
Người phụ nữ lười nhác quay đầu lại, lớp trang điểm mắt khói đậm trên mặt chẳng những không khiến cô ta trông lòe loẹt mà ngược lại, còn khiến vẻ đẹp trở nên chấn động lòng người. Đôi mắt đẹp đến mức quá mức, giống như lõi năng lượng đang sôi trào của nhà máy luyện tinh thể lấp lánh ánh sáng, nhưng ẩn chứa nguy hiểm chết người.
Tiểu Tiểu bị vẻ đẹp ấy làm cho sững sờ, gần như theo bản năng kích hoạt kỹ năng [Thiếu nữ đọc tâm phiền muộn].
Ha, bộ đồ hôm nay cũng hoàn hảo không tì vết, bản đại gia lại làm mê mệt thêm một lính mới rồi.
Khoảnh khắc ấy, không khí như đông cứng lại.
Tiểu Tiểu biết người đó là ai rồi.
Ảo Thuật Sư, một trong ba đại nhân vật của Tòa Thẩm Phán, cũng là kẻ nổi tiếng khắp Hoàng Hôn Chi Hương vì sở thích mặc đồ nữ. Chưa từng có ai thấy anh ta mặc đồ nam, nhưng cũng chưa ai từng thấy anh ta vào nhà vệ sinh nữ. Mỗi lần anh ta đường hoàng bước vào nhà vệ sinh nam, sự đĩnh đạc ấy có thể khiến những người đàn ông bên trong hoài nghi rằng có lẽ mình mới là người vào nhầm.
[Hoàng Hôn Nhật Báo] từng khui ra quá khứ đen tối của anh ta: trong trận chiến tại Hoàng Hôn Chi Hương, anh ta từng bị một người đàn ông xé toạc miếng đệm ngực ngay giữa phố. Dù nguyên nhân không rõ, nhưng phóng viên mạnh dạn suy đoán: có khả năng Ảo Thuật Sư đã lừa dối tình cảm của đối phương.
Vẻ mặt của mỹ nhân lập tức cứng đờ, đôi mắt mang ngọn lửa không bao giờ tắt kia phủ đầy mây đen như trước cơn bão.
“Tề Lạc Nhân!” Ảo Thuật Sư giận dữ chất vấn: “Cô gái biếи ŧɦái này là ai đấy?”
Tề Lạc Nhân khẽ ho: “Thư ký mới của tôi, Tiểu Tiểu. Tiểu Tiểu, đây là Ảo Thuật Sư đại nhân, Chấp Hành Trưởng kiêm người đứng đầu Giới Luật Sở.”
“Ảo... Ảo Thuật Sư đại nhân, xin lỗi!” Tiểu Tiểu tim gan run rẩy. Kỹ năng đọc tâm mà cô luôn tự hào, hôm nay lại phá sản liên tục trước hai vị đại thần. Cô có bị đuổi không đây?
Ảo Thuật Sư bĩu môi, quay sang hỏi: “Chính là lính mới có kỹ năng đọc tâm đó hả?”
Tề Lạc Nhân nháy mắt, khoe khoang: “Thế nào, kỹ năng rất đỉnh chứ?”
Khóe miệng Ảo Thuật Sư xệ xuống: “Cũng thường thôi.”
Tiểu Tiểu dè dặt quan sát sắc mặt của anh ta, rõ ràng trên mặt viết: Tức chết đi được! Ghen tỵ muốn chết!
Tề Lạc Nhân chỉ mỉm cười, không nói gì.
“Một con gà mờ mà cậu quý như bảo vật, vừa thấy hồ sơ là người này để Tòa Thẩm Tra Dị Giáo chúng tôi xử.” Ảo Thuật Sư giọng đầy chua chát: “Miêu Lệ nói rằng Cục Tình Báo bên họ cần kỹ năng này hơn, ông ngang nhiên cướp người, cô ta tức muốn kiện lên nhà tiên tri rồi đấy.”
Tề Lạc Nhân cười híp mắt: “Người mới tốt thế này sao có thể giao cho Cục Tình Báo được. Ai không phục thì cứ đến tìm tôi đấu tay đôi.”
Ảo Thuật Sư liếc mắt: “Cậu chắc là không đang trả thù vụ cô ta từng huấn luyện đặc biệt cậu hồi đó đấy chứ?”
Tề Lạc Nhân nghiêm túc: “Sao có thể, tôi là người như thế à?”
Ảo Thuật Sư “hừ hừ” hai tiếng, không muốn tranh luận cái đề tài nhàm chán này: “Xác chết trên phi thuyền bên A Nhĩ đã cho người dọn xong, báo cáo khám nghiệm còn hai ngày nữa mới có. Vài tên sống sót hiện đang ở Nhà Tù Phòng Thẩm Vấn, cậu tự đi mà thẩm tra.”
Tề Lạc Nhân trêu chọc: “Chút chuyện cỏn con vậy mà anh còn đích thân tới? Không ngờ anh cũng có tinh thần đồng đội ghê.”
Ảo Thuật Sư cười nửa miệng: “Chủ yếu là vì tôi rảnh. Đến đây xem cậu bận tới mức chết dí ra sao, giúp tâm trạng tôi thoải mái hơn.”
Tề Lạc Nhân: “...Ê này, anh cố tình gây thù đấy hả?”
Ảo Thuật Sư duỗi lưng, từ bệ cửa sổ nhảy xuống, bước về phía Tiểu Tiểu vẫn còn ngây ra bên cạnh cửa: “Đi thôi. Mượn tạm lính mới của cậu một lát.”
Tiểu Tiểu hốt hoảng, vội cầu cứu nhìn sang Tề Lạc Nhân. Tề Lạc Nhân chỉ mỉm cười gật đầu: “Đi đi, nhớ trả người lại đấy.”
Tiểu Tiểu bị lôi ra ngoài. Phía sau cánh cửa là tiếng Tề Lạc Nhân ai oán vang lên: “Nước của tôi...”
Ảo Thuật Sư cười kiêu ngạo, khoác vai Tiểu Tiểu, không cho cô buông ấm nước xuống: “Sai khiến lính mới thì có gì hay ho, tự đi mà rót nước! Gà mờ nhỏ, đi thôi, chúng ta làm chuyện lớn!”
Tiểu Tiểu... lính mới hoảng hốt run rẩy: Tuy không biết là chuyện lớn gì, nhưng hiện tại cô rất rất sợ!