Anh ấy biết rồi.
Anh ấy biết sao?
Anh ấy biết thật rồi!
Tiểu Tiểu vừa sợ hãi vừa bối rối, nhưng không dám trái lệnh của Tề Lạc Nhân. Cô lập tức kích hoạt kỹ năng đọc tâm, khóa mục tiêu vào người đàn ông tóc húi cua kỳ lạ kia.
Lần này, cô đọc được là một đoạn chữ ngắt quãng:
[Phi hành khí... không tặc... đánh bom... hiến tế... thiêu đốt...]
Tiểu Tiểu nghiến chặt răng, khẽ khàng thì thầm chuỗi từ hỗn loạn đó vào tai Tề Lạc Nhân.
Trong ánh mắt sắc lạnh của anh lóe lên một tia chán ghét nhàn nhạt: “Lại là cuồng tín đồ.”
Tiểu Tiểu cũng khổ sở cười. Cuồng tín đồ ở thế giới ác mộng còn nhiều hơn cả gián, gϊếŧ một con là lại có cả bầy chui ra, có kẻ là người chơi, nhưng nhiều hơn lại là cư dân bản địa. Giờ cô cũng không quá lo nữa, nếu Tề tiên sinh có thể phát hiện cô biết đọc tâm, hẳn phải là cao thủ, xử lý đám cuồng tín đồ này chắc chẳng mấy khó khăn.
Quả nhiên, Tề Lạc Nhân an ủi cô một câu: “Đừng lo, sẽ không sao đâu.” Vừa nói, tay anh xuất hiện một lá bài kỹ năng. Tiểu Tiểu chỉ kịp chớp mắt một cái, lá bài đã biến mất, thay vào đó là một con dao găm trên tay anh vô cùng tinh xảo, so với dùng để chiến đấu, nó càng giống một món trang trí đặt trong tủ kính sang trọng.
“Anh định làm gì?” Một tiếng gầm thô bạo như sấm nổ vang lên, khiến toàn bộ hành khách đều đổ dồn ánh mắt cảnh giác nhìn sang.
Hỏng rồi!
Tiểu Tiểu thầm gào lên trong lòng: Ai mà ngốc đến mức hét lên ngay lúc này vậy chứ? Nhỡ tên kia nổi điên thì sao?
Quả nhiên, tên cuồng tín bị hành khách gọi ra lập tức phát ra một tràng cười the thé:
“Đến đi! Nổ tung đi! Kết thúc mọi thứ! Dâng máu tươi cho Vương của ta! Cháy đi, cháy đi!”
Ngay sau tiếng cười điên loạn của hắn, vài tên cuồng tín khác cũng bật cười theo, chúng phân tán khắp khoang tàu, tiếng cười quái dị vang vọng khắp nơi như ác mộng lan tràn.
Một trong số chúng ấn nút kích nổ.
ẦM! Một tiếng nổ vang dội, khoang tàu rung chuyển dữ dội. Hành khách hoảng loạn la hét, có người hét to:
“Gà mới nằm xuống! Đừng chạy loạn!”
Tốt lắm, có người chơi đã học hành tử tế ở khóa tân thủ rồi. Biết khi gặp không tặc thì phải làm gì. Chạy loạn chỉ khiến tình hình thêm hỗn loạn thôi. Tiểu Tiểu khổ sở ôm đầu, chui xuống gầm bàn, giống như một người mới nhập cuộc thực thụ.
Nhưng cô đã không còn là “gà mới” nữa.
Tiểu Tiểu chui trong gầm bàn, âm thầm đếm lại các lá bài kỹ năng và đạo cụ mình mang theo. Cuối cùng, cô đau khổ dùng băng keo dán miệng mình lại, rồi cẩn thận lấy ra một con dao găm.
[Dao găm tẩm độc] Đây là một con dao găm tẩm đầy độc dược, tập hợp tinh hoa độc tố cổ kim Đông Tây, chạm máu là gϊếŧ, là vật phẩm tối ưu để thủ tiêu.
Tác dụng phụ: Người dùng tò mò sẽ bất giác muốn... liếʍ thử một cái.
Cô không muốn chết vì ngu. Miệng bị dán băng keo, Tiểu Tiểu nghĩ thầm. Tò mò của cô rất mạnh, mà con dao này đúng là cực kỳ... nguy hiểm đối với loại người như cô, nhưng hiệu quả thì khỏi bàn cãi.
Có điều chắc cũng không cần dùng đến nữa rồi.
Tiểu Tiểu âm thầm quan sát tình hình trong khoang tàu. Một cái bóng đen sượt qua trước mắt, cô chớp mắt, bóng đen kia đã áp sát một tên cuồng tín. Một vệt sáng lạnh lóe lên như ánh thép, chỉ kịp chớp mắt lần nữa, máu đã phun như suối...
Nhanh quá!
Cô chẳng nhìn rõ gì cả, mỗi lần chớp mắt chỉ thấy những cái bóng như ma quỷ lướt qua khoang tàu. Tiếng gào thảm thiết vang lên liên tiếp, nhanh chóng nuốt chửng hết tiếng cười điên loạn ban nãy.
Chưa đầy mười giây.
Sáu cái xác gục xuống, chết ngay tại chỗ. Không còn tiếng cười quái dị nào nữa, chỉ còn lại tĩnh lặng lan ra giữa khoang tàu nhuộm máu.
“Xong rồi, ra ngoài đi, dọn dẹp rồi.” Tề Lạc Nhân thản nhiên nói, dùng khăn trắng lau dao găm.
“Có kỹ sư sửa chữa không? Khoang bên trái bị nổ rách một khe.”
Người trong khoang lần lượt chui ra từ gầm bàn. Sự yên tĩnh bị thay thế bởi tiếng bàn tán rì rầm:
“Có ai biết cao thủ diệt sáu tên chỉ trong mười giây là ai không?”
“Anh ấy dùng bài gì thế nhỉ?”
“Trời ơi, xin tên ảnh đi, sau này có khi cứu mình một mạng!”
Tề Lạc Nhân bị vây kín, lịch sự từ chối yêu cầu xin chữ ký, nhưng vẫn không thoát khỏi đám hành khách nhiệt tình quá mức. Họ gần như chặn anh lại trước cửa buồng lái, mấy cô gái ríu rít cảm ơn, đòi xin phương thức liên lạc để “có dịp mời ăn tối”.
Tề Lạc Nhân khổ sở cười, biểu cảm dịu dàng bất đắc dĩ khiến Tiểu Tiểu phì cười.
Một số hành khách tức giận tìm tiếp viên, chất vấn vì sao lại để lọt tới sáu tên cuồng tín.
Tiếp viên thì ngụy biện, giọng xin lỗi chẳng chân thành tí nào. Điều này càng khiến đám hành khách nổi giận, xôn xao cả khoang:
“Tốn bao nhiêu tiền mua vé mà an ninh tệ thế này á?”
“Quá thất vọng!”
Thấy tình hình lại sắp ầm ĩ, Tiểu Tiểu lắc đầu, xé băng dán miệng ra, chuẩn bị đi cứu Tề Lạc Nhân đang bị vây chặt. Cô thừa biết, mấy cô gái kia sẽ không dễ buông tha một “đùi vàng” như vậy đâ, người có thể cứu mạng lúc nguy nan, ai mà không muốn bám lấy?
Tới lúc thể hiện kỹ năng diễn xuất rồi!
Tiểu Tiểu hít sâu, ngẩng đầu, bước thẳng về phía Tề Lạc Nhân.
“Các cô vây quanh bạn trai tôi định làm gì đấy?” Tiểu Tiểu xông vào, vẻ mặt giận dỗi, mạnh mẽ khoác lấy tay Tề Lạc Nhân, như một con thú nhỏ đang bảo vệ lãnh thổ:
“Anh cái đồ chết tiệt, thấy người ta ngực to mặt xinh là chê tôi đúng không?”
Cô tính toán kỹ rồi cho dù Tề tiên sinh diễn dở, thì vai của anh cũng chỉ là “bạn trai bị bạn gái ghen kéo đi” thôi, vai này không cần kỹ năng gì đặc biệt.
Nhưng ngoài dự liệu Tề Lạc Nhân nhập vai ngay lập tức.
“Bảo bối, đừng giận mà, anh thề là không có ý gì hết. Trong mắt anh, em là đẹp nhất.”
Tề Lạc Nhân đầy hoảng hốt nhìn cô, ánh mắt và biểu cảm đều cực kỳ chân thực, như thể thật sự sợ người yêu giận dỗi bắt quỳ gối lên bàn phím.
Tiểu Tiểu ngẩn ra một thoáng, rồi lập tức che giấu vẻ kinh ngạc. Tuy lời thoại của anh hơi “đàn ông thẳng” quá mức, nhưng diễn xuất thì không chê vào đâu được, đến cô còn suýt tin mình thật sự có bạn trai.
Gặp được bạn diễn ăn ý, tinh thần Tiểu Tiểu cũng hăng lên. Miệng cô bĩu ra, nhưng khoé môi lại nở nụ cười đắc ý. Cô khoác tay Tề Lạc Nhân kéo đi:
“Anh chỉ giỏi nói bậy, ai tin chứ. Mồm đàn ông, lừa như quỷ. Đi, xuống tàu rồi phải mua bánh kem cho em!”
Tề Lạc Nhân cười nịnh nọt: “Biết rồi biết rồi, ba phần bánh kem đủ dỗ em chưa?”
Hai người tung hứng quá ăn ý, đám đông quanh đó cũng bật cười, không ai chú ý tới họ nữa.
Nhưng Tiểu Tiểu bỗng cảm thấy có gì đó bất thường.
Một cô gái khoác áo choàng đen đứng trong đám đông, ánh mắt sợ hãi nhìn về phía Tề Lạc Nhân, đưa tay như muốn kéo anh lại, rồi lại rụt về ánh mắt hoảng loạn đến khác thường.
Có gì đó sai sai.
Tiểu Tiểu lập tức kích hoạt [Thiếu nữ đọc tâm phiền muộn].
Lại là một đoạn văn bản:
[Hỏng rồi, không giữ chân được hắn. Bom đã lắp xong chưa?]
Tim Tiểu Tiểu run lên:
Má nó! Má nó! Má ơi má nó!
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Tiểu Tiểu dốc hết sức diễn xuất cả đời, đột ngột dừng lại, trong ánh mắt nghi hoặc của Tề Lạc Nhân, cô đưa tay còn lại ôm lấy cổ anh, nhón chân lên như muốn thơm má anh. Trong ánh mắt của tất cả mọi người, cô không một kẽ hở thì thầm vào tai anh:
“Chúng đang giữ chân anh, có người đang lắp bom.”
Nói xong, Tiểu Tiểu liền nở một nụ cười ngọt ngào, vừa như khoe khoang, vừa như thị uy, liếc mắt nhìn đám con gái kia đầy khıêυ khí©h, như thể vừa mới tố cáo bạn trai của mình vậy.
Tề Lạc Nhân cũng cười, dịu dàng nắm lấy tay cô, nhẹ nhàng dỗ dành:
“Được rồi được rồi. Ba phần bánh kem đủ dỗ em chưa?”
Tiểu Tiểu bật cười khúc khích: “Thế còn tạm được đấy.”
Cặp đôi ghen tuông dường như đã làm lành, không khí xung quanh nhẹ nhàng trở lại, ai nấy đều bật cười, không ai để ý đến họ nữa.
Tề Lạc Nhân hạ giọng: “Gã thợ sửa kia, đọc tâm hắn đi.”
Tiểu Tiểu cứng đờ, vẻ mặt lúng túng quay sang nhìn Tề Lạc Nhân. Anh nghi hoặc nhìn cô.
Cô nhỏ giọng nói:
“Kỹ năng... đang hồi chiêu.”
Tề Lạc Nhân: “...”
Tiểu Tiểu lo lắng: “Giờ làm sao?”
Vị Tề tiên sinh dường như vạn năng kia, nở một nụ cười dịu dàng nhưng bất đắc dĩ:
“Đánh cứng.”
Tiểu Tiểu giục: “Vậy thì mau lên.”
Tề Lạc Nhân điềm nhiên đáp:
“Chuyện thời gian... tôi luôn nắm rất chắc.”
Tiểu Tiểu ngơ ngác nhìn anh.
Anh khẽ chớp mắt. Trong đôi đồng tử màu nâu thoáng qua một tia ranh mãnh tinh quá, một loại ánh sáng hoàn toàn khác biệt với những gì cô từng thấy: không phải anh lặng lẽ ngắm hoàng hôn, không phải anh gϊếŧ sáu người trong mười giây, cũng không phải anh bị fan nữ bao vây hoảng hốt...
Mà là anh của ngày xưa, bị vỏ bọc trưởng thành phong kín, cuối cùng hé ra một chút linh hồn chân thật.
Anh nghiêng mặt, nhìn ra hoàng hôn ngoài cửa sổ, mỉm cười hỏi Tiểu Tiểu:
“Cô vẫn chưa nhận ra sao?
Chúng ta... đã rời khỏi Hoàng Hôn Chi Hương rồi.”