Chương 15.1: Đêm ngày thành lập 4

Đêm đó, Tiểu Tiểu cứ trằn trọc mãi mà không ngủ được, cô nghi ngờ nguyên nhân là do ly cà phê đen mà mình đã uống trong văn phòng của Tề Lạc Nhân, hiệu lực quả thực quá mạnh.

Nhưng chuyện này cũng chẳng thể tách rời khỏi tên hung thủ đang đứng sau bức màn kia. Chỉ nghĩ đến việc có một kẻ nguy hiểm, thần thông quảng đại, ẩn nấp ngay trong Thẩm Phán Sở, vừa có thể thiên biến vạn hóa mà gửi thẻ căn cước cho tín đồ cuồng tín, lại vừa ra tay diệt trừ những người báo án có khả năng làm lộ thân phận tín đồ ấy, cô liền thấy rùng mình sởn gai ốc.

Liệu có phải... cô cũng đã bị hắn để mắt tới rồi không? Ý nghĩ ấy khiến Tiểu Tiểu bất giác run sợ.

Chắc là không đâu... Cô chỉ mới nhận lời giúp Diệu Lệ điều tra vụ án mất tích, hơn nữa còn tình cờ gặp mặt người báo án một lần, tất cả đều rất kín đáo và ngẫu nhiên, hung thủ đứng sau lưng hẳn là sẽ không thể nào biết được.

Trong bóng tối, Tiểu Tiểu khẽ sờ lên chiếc khuyên tai nơi dái tai, mơ hồ cảm thấy Tề Lạc Nhân chắc đã làm vài biện pháp gì đó trên món đồ này. Nhờ vậy, cô cũng hơi yên tâm hơn, cuối cùng cũng thϊếp đi trong cơn mệt mỏi.

Sáng hôm sau, khi chuông báo thức réo gọi, cả người Tiểu Tiểu vẫn ủ rũ rã rời. Để trang điểm cho mình trông tỉnh táo hơn, suýt chút nữa cô đã lỡ chuyến tàu hơi nước ấy.

Trùng hợp thay, Tạo Vật Sư cũng ở trên chuyến tàu đó. Thấy Tiểu Tiểu với đôi mắt thâm quầng đáng thương, cô nàng vẫy tay gọi:

“Bên này.”

Tiểu Tiểu thở phào nhẹ nhõm, vội chen qua đám đông tìm chỗ ngồi bên cạnh cô ấy.

Hôm nay Tạo Vật Sư vẫn buộc tóc hai bên, nhưng thay bằng một kiểu hồng sặc sỡ khác. Ở Hoàng Hôn Chi Hương, Tiểu Tiểu rất hiếm khi thấy người chơi nữ nào chọn kiểu tóc này, bởi nó khiến họ trông quá trẻ con. Thế nhưng, Tạo Vật Sư rõ ràng chẳng mảy may bận tâm đến ánh nhìn của người khác.

“Cô đi nhuộm tóc à?” Tiểu Tiểu hỏi.

“Ừ đó, tôi trước giờ vốn thích nhuộm tóc rồi. Cũng từng muốn làm nó thành màu xanh lá nữa cơ...” Tạo Vật Sư vừa nói vừa xoắn lọn tóc hồng của mình bằng ngón tay.

Tiểu Tiểu bị màu tóc loè loẹt này làm cho choáng váng:

“Nếu ba mẹ tôi mà thấy tôi nhuộm tóc thành màu xanh lá, chắc chắn sẽ đánh tôi chết mất.”

“Giờ họ chẳng quản nổi tôi nữa rồi.” Tạo Vật Sư khựng lại một chút, bình thản nói: “Cả nhà bọn tôi cùng bước vào tân thủ thôn, nhưng đáng tiếc là khi đi ra thì chỉ còn mình tôi... Vốn tưởng rằng sẽ sớm được đoàn tụ, nào ngờ cuối cùng lại chỉ có mình tôi sống sót.”

Tiểu Tiểu khựng lại, trong chốc lát không biết nên nói gì.

Tạo Vật Sư cầm trên tay cốc sữa đậu nành, hỏi cô:

“Muốn uống sữa đậu nành không? Hôm nay mua một tặng một đấy.”

Nhìn vào ly sữa đậu nành trong tay cô ấy, Tiểu Tiểu không kìm được mà nhớ đến hộp bánh su kem tối qua suýt chút nữa đã đầu độc mình, liền lập tức lắc đầu quầy quậy:

“Không không không, tôi không đói, không uống đâu.”

Tạo Vật Sư cũng không ép, tự mình hút một hơi sữa đậu nành, rồi mở tờ Hoàng Hôn Nhật Báo, thành thạo lật đến chuyên mục tin đồn.

Tiểu Tiểu ghé mắt nhìn theo, ánh mắt của hai người cùng rơi xuống tiêu đề lớn ở trang đầu mục tin đồn.

[Chấn động! Ba trụ cột của Thẩm Phán Sở say rượu lúc nửa đêm, lại làm chuyện như thế này với một người đàn ông trong ngõ nhỏ!]

“Phụt!” Tạo Vật Sư phun thẳng sữa đậu nành lên tờ báo.

Tiểu Tiểu cũng hoảng hốt, hai người luống cuống lau giấy báo, thế nhưng chất lượng giấy ở đây kém xa thế giới thực. Vốn dĩ báo đã mỏng, bị sữa đậu nành làm ướt lại còn bị khăn tay chà thêm mấy lượt, mực in lập tức nhòe nhoẹt, giấy cũng rách toạc.

Cả hai cô nàng đều quýnh lên, nghiến răng nghiến lợi mà dán mắt vào chỗ mực đã nhòe, cố gắng đọc tiếp bài báo.

Vẫn là ký giả Tuân ấy, dùng phong cách “Bước vào khoa học” sở trường của mình, thuật lại trải nghiệm của đêm qua: Ba vị chủ sự của Thẩm Phán Sở say rượu lúc nửa đêm, toàn thân nồng nặc mùi rượu, chặn anh ta trong ngõ nhỏ rồi tiến hành một phen tra tấn thân xác tàn nhẫn vô đạo.

Tư Lẫm thì như ác ma, dùng Bản Nguyên Đóng Băng để hạn chế hành động của anh ta, Ảo Thuật Sư thì vén váy, đối với hạ bộ của anh ta mà điên cuồng “xuất chiêu”, lại còn biểu diễn trò ảo thuật hèn hạ: “Thằng em nhỏ của ngươi đã bị ta biến mất rồi đây”, “Ái chà, nó lại biến trở về rồi này”, còn Tề Lạc Nhân thì liên tục trị liệu cho anh ta, vừa chữa lành lại làm anh ta bị thương, thương rồi lại chữa lành.

Đợi đến khi ba người kia kết thúc trận bạo hành ấy, anh ta đã như một con búp bê rách bị điên cuồng giày vò, ngã lăn trong ngõ nhỏ, vừa khóc vừa mặc lại quần. Trở về nhà, ký giả Tuân liền quyết định vạch trần việc Thẩm Phán Sở lạm dụng tư hình, bạo lực ngược đãi dân chúng.

Tạo Vật Sư tức đến mức văng tục, một quyền nện thẳng vào lưng ghế hàng trước, làm vẹo hẳn nửa cái tựa ghế.

“Đừng phá hoại của công chứ, làm hỏng thì phải đền đấy.” Tiểu Tiểu lo lắng khuyên can.

“Đền á? Cái xe này là do tôi chế tạo ra đấy, ai dám bắt tôi đền!” Tạo Vật Sư tức tối nói.

Hành khách xung quanh lập tức ném tới ánh mắt kiểu “để xem con ngốc nào còn đang nổ cho đã mồm đây”.

Tạo Vật Sư càng thêm tức giận, cô dùng mu bàn tay phải gõ hai cái lên cái tựa ghế đã bị lệch, giống như gõ cửa vậy, lưng ghế lập tức khôi phục lại nguyên trạng.

Tiểu Tiểu “oa” một tiếng, đám hành khách xung quanh cũng có chút hiếu kỳ, nhưng Tạo Vật Sư thì hoàn toàn chẳng để tâm. Cô đang ra sức thuyết phục Tiểu Tiểu gia nhập “Hội bảo vệ danh dự của Tề Lạc Nhân”:

“Cái tổ chức này nhằm mục đích bảo vệ thanh danh của thầy ấy, kiên quyết phản đối loại cẩu phóng viên chuyên bôi nhọ nhân phẩm của thầy ấy. Hiện giờ đã có 27 thành viên rồi, Tư Tư cũng là một trong số đó. Chúng ta rất cần những nhân sự có tài năng đặc biệt như cô, cô cân nhắc thử xem?”

Tiểu Tiểu có hơi lo lắng cô ấy sẽ hành động quá khích:

“Ừm... cụ thể thì, các cô định bảo vệ danh dự của thầy Tề kiểu gì? Gϊếŧ người gì đó... ờ... thì hơi quá tay rồi đấy?”

Tạo Vật Sư suy nghĩ một lát rồi nói: “Vậy chặt cụt cái cậu nhỏ của tên cẩu phóng viên đó đi sao?”

Tiểu Tiểu tái cả mặt, giật nảy: “Cái đó cũng không được! Cô không thể làm người ta tàn tật được.”

Tạo Vật Sư liếc cô một cái đầy oán giận, rồi nhượng bộ: “Thế chặt xong tôi sẽ lắp cho tên đó một cái bằng kim loại? Bảo đảm không ảnh hưởng đến chức năng, còn bền hơn hàng thật.”

Mặt Tiểu Tiểu xanh mét: “Chuyện này không phải là vấn đề bền hay không bền!”

Tạo Vật Sư bực tức nói: “Gϊếŧ cũng không được, chặt cũng không được, thế làm sao bây giờ?”

Tiểu Tiểu nhíu chặt mày: “Dọa dẫm một chút, bắt hắn không được viết tin giả về thầy Tề?”

Tạo Vật Sư đáp: “Nếu dọa có tác dụng thì hắn đã bỏ nghề từ lâu rồi.”

Tiểu Tiểu cũng khó xử, hai người nhìn nhau im lặng, cuối cùng cùng thở dài: Khó thật.

Bỏ qua chủ đề đau đầu kia, Tiểu Tiểu và Tạo Vật Sư bắt đầu tán gẫu. Hôm nay Tạo Vật Sư phải đi thị sát nhà máy luyện tinh mới xây xong, đây là nhà máy luyện tinh lớn nhất ở Hoàng Hôn Chi Hương, nằm gần khu thương mại Cầu Thép. Sau khi chính thức đưa vào vận hành thì về cơ bản có thể giải quyết tình trạng thiếu hụt điện năng hiện tại.

“Lúc tôi còn học ở trường Tân Thủ, suốt ngày gặp cảnh mất điện, nếu có thể cung cấp điện ổn định thì thật tuyệt quá.” Tiểu Tiểu vui mừng nói: “Sau này nếu không còn hay bị cúp điện nữa, tôi sẽ đi mua một cái tủ lạnh tốt một chút. Trước kia lúc nào tôi cũng lo lắng đột nhiên mất điện làm hỏng hết đồ ăn tươi trong tủ lạnh, chẳng dám tích trữ nhiều.”

“Có rảnh thì cô cùng đi xem đi.” Tạo Vật Sư mời mọc.

Tiểu Tiểu động lòng không ít. Trước đây cô chỉ từng xem qua vài tư liệu giới thiệu về nhà máy luyện tinh trong trường, trong lòng luôn đầy tò mò. Nhà máy luyện tinh vốn là khu vực cơ mật của Hoàng Hôn Chi Hương, xung quanh canh gác nghiêm ngặt, ra vào đều phải trải qua kiểm tra gắt gao, người không thuộc nhân viên thì tuyệt đối không thể vào được. Chỉ có những người như Tạo Vật Sư một nhân vật phụ trách trong Bộ Công Nghiệp mới có thể dễ dàng nói ra chuyện dẫn một tân binh đi tham quan.

“Có lẽ hôm nay tôi sẽ hơi bận.” Tiểu Tiểu tiếc nuối nói: “Nếu lần sau có cơ hội, tôi nhất định sẽ đi xem.”

...

Tề Lạc Nhân thức dậy từ rất sớm, kế hoạch ngủ một giấc thật ngon lại một lần nữa bị trì hoãn.

Bởi vì chẳng còn ai giúp anh đi lĩnh bữa sáng nữa, cơm sáng do nhà ăn cử người đưa tới kiểu rất Trung Hoa, có sữa đậu nành và quẩy, nhưng lại phối thêm một ly cà phê đen thật to. Tề Lạc Nhân mặt không biểu cảm ăn xong bữa sáng Đông Tây kết hợp này, trong lòng đã bắt đầu tính toán những việc phải làm trong buổi sáng hôm nay.

Vừa ăn xong, anh còn chưa kịp cầm lên tập hồ sơ hôm qua đang đọc dở, thì người phụ trách nhà giam là Lang Khuyển đã bước vào văn phòng. Vừa vào cửa, anh ta đã mang vẻ mặt thấp thỏm bất an, đôi tai thú trên đỉnh đầu cũng rũ cả xuống.

Tề Lạc Nhân thản nhiên nói:

“Ngồi đi, đợi tôi một lát.”

Tập hồ sơ trong tay anh vốn chẳng phải chuyện gấp, nếu thực sự khẩn cấp thì đã không để dồn sang đêm qua. Nhưng đã định cảnh cáo, thì trước hết cứ để người ta ngồi chờ một hồi, coi như cho tỉnh táo lại đầu óc, cũng là điều nên làm.

Lang Khuyển quả thật đang bất an, anh ta thậm chí không dám ngồi xuống, ngoan ngoãn đứng ở góc phòng, dường như làm vậy có thể khiến thân hình cao lớn vạm vỡ của mình so với loài người trở nên không đáng chú ý. So với những đồng tộc sinh sống nơi thảo nguyên, giữ lối sống man rợ bộ lạc, Lang Khuyển từ nhỏ đã lớn lên trong thế giới loài người, học được quy tắc xã hội của họ, trong đó có cả thái độ nhận lỗi phải thật thành khẩn.

Lần này chính là bộ phận của anh ta xảy ra sơ suất nghiêm trọng, vụ cướp máy bay vừa hay bị Tề Lạc Nhân bắt gặp, lại còn là do anh ấy tự tay bắt người đưa đến phòng thẩm vấn trong ngục. Vậy mà mới hơn một ngày, toàn bộ bọn chúng đã chết một cách ly kỳ, ngay cả mấy cai ngục phụ trách canh giữ cũng đồng loạt đột tử. Tệ hại nhất chính là chuyện này lại xảy ra đúng vào lúc rạng sáng hôm qua, khi Tề Lạc Nhân khẩn cấp thẩm vấn nghi phạm. Việc anh không lập tức nổi giận đùng đùng, xách cổ anh ta từ “ổ chó” lôi ra mắng cho té tát, đã là tố chất tu dưỡng phi phàm rồi.