Nửa giờ sau, Tề Lạc Nhân dẫn Tiểu Tiểu đi vào khu quản lý ngục giam sâu bên trong Thẩm Phán Sở.
Trên đường đi, Tiểu Tiểu liền chậm rãi kể lại mọi chuyện.
Vốn dĩ ngày mai Tề Lạc Nhân định để một vị quan chấp hành giàu kinh nghiệm đi cùng cô đến gặp người báo án, thử dùng năng lực đọc tâm xem có thể tìm thêm manh mối nào không, nhưng việc ngoài ý muốn đã xảy ra.
Tan ca xong, Tiểu Tiểu cùng mấy người bạn đi ăn một bữa no nê ở ngoài, trên đường về nhà, cô tình cờ gặp lại người báo án trên chuyến tàu hơi nước.
Quả thật là một sự trùng hợp may mắn. Lúc ấy, Tiểu Tiểu đang xem chuyên mục liên quan đến Thẩm Phán Sở trên tờ Hoàng Hôn Nhật Báo, trong đó đăng kết quả phán quyết mới nhất về các vụ án cuồng tín do Toà Thẩm Tra Dị Giáo đã công bố gần đây.
Người đàn ông ngồi ở ghế bên cạnh đang ăn một hộp bánh su kem, nhìn bao bì thì biết ngay là mua từ tiệm bánh nổi tiếng nhất khu thương mại cầu thép, hương vị chắc hẳn là rất ngon. Anh ta ăn đến mức đầy hứng thú, thấy Tiểu Tiểu lén liếc sang chiếc bánh, còn chủ động hỏi cô có muốn ăn một cái không.
Tiểu Tiểu khéo léo từ chối, bởi bữa tối đã ăn quá no, thứ bánh su kem vốn khiến cô thường ngày thèm ăn đến nuốt nước miếng, giờ lại chẳng thể ăn nổi một miếng. Huống chi... người kia cũng chỉ là một người xa lạ.
Người báo án thấy cô cầm một tờ báo, liền mở lời trò chuyện. Nói qua nói lại, cuối cùng anh ta nhắc đến việc gần đây vì bạn bè mất tích nên đã đi báo án, thế nhưng đến nay vẫn chưa có kết quả, giọng điệu còn mang theo chút oán trách.
Ngay tức khắc, Tiểu Tiểu liền nhận ra thân phận của đối phương. Tính cách hay diễn kịch của cô lập tức phát huy tác dụng: Cô không hề để lộ mình là người của Thẩm Phán Sở, mà diễn rất đạt, dứt khoát nhập vai thành một người dân bất mãn với bộ máy quan liêu. Cô vừa phụ họa, vừa đổ thêm dầu vào lửa, cùng đối phương hợp xướng một màn “chỉ trích Thẩm Phán Sở làm việc chậm chạp”, đồng thời kín đáo dò hỏi thêm về người bạn mất tích kia.
Trong lúc trò chuyện, Tiểu Tiểu đã lén sử dụng đọc tâm thuật ba lần.
Lần thứ nhất là “bản chất con người” cô đọc được rằng trong khi miệng vẫn trò chuyện, người báo án lại đang thừa lúc ngắt lời để len lén ngắm đôi chân dài của một chị gái xinh đẹp ngồi gần đó.
Lần thứ hai là “một kiểu bản chất khác của con người” anh ta chỉ mải nghĩ: Bánh su kem này ngon thật, ăn mãi cũng không chán.
Lần cuối cùng, cô lại bắt được một mảnh thông tin cực kỳ quan trọng. Trong ký ức lướt qua đầu người báo án, cô nhìn thấy cảnh anh ta cùng người bạn đã mất tích nửa đêm rủ nhau đi thám hiểm một khu tị nạn bị đồn có ma ám. Và trong cảnh tượng ấy, gương mặt của kẻ mất tích cũng hiện rõ, chính là tên công nhân bảo trì từng lấy cớ sửa chữa để mưu toan đặt bom trong vụ cướp máy bay vài ngày trước!
Mang theo phát hiện chấn động này, Tiểu Tiểu lặng lẽ xuống xe, sau đó cô lập tức nhắn tin cho Tề Lạc Nhân.
Trên đường tới phòng thẩm vấn, Tề Lạc Nhân hỏi cô:
“Cô thấy vụ án này bây giờ có mấy hướng?”
“Mấy hướng?” Tiểu Tiểu sững người một chút. Chẳng phải là lập tức thẩm vấn tên công nhân sửa chữa, hỏi rõ hắn tham gia vụ cướp máy bay bằng cách nào sao?
À đúng rồi, còn khu tị nạn bị đồn có ma ám kia, chắc chắn cũng nên cử người đến để điều tra một phen.
Tiểu Tiểu vội vàng kể ra hai hướng điều tra mà mình nghĩ ra được, Tề Lạc Nhân khẽ gật đầu:
“Ừ, ngoài ra thì sao?”
“Em... em không biết.” Tiểu Tiểu lí nhí đáp.
Tề Lạc Nhân thong thả nói:
“Cô có thể nghĩ ra hai điểm ấy đã rất tốt rồi. Vốn dĩ đây là hai vụ án hoàn toàn không liên quan:
Một vụ mất tích bình thường, một người chơi tên là Cung Hưu bị tình nghi đã trở thành tín đồ của ác ma, rồi mất tích.
Một vụ uy hϊếp an toàn công cộng, một nhóm cuồng tín trà trộn lên phi thuyền, mưu đồ gài bom cho nổ tung cả con tàu, đem toàn bộ người trên đó hiến tế cho ác ma.Nhưng khi hai vụ án được nối lại với nhau, một hướng điều tra hoàn toàn mới liền xuất hiện.”
Tiểu Tiểu chăm chú lắng nghe.
Tề Lạc Nhân tiếp tục phân tích:
“Cung Hưu, chúng ta tạm coi đó là tên thật của hắn. Hắn không định cư lâu dài ở Hoàng Hôn Chi Hương, mà chỉ đến học tại trường đào tạo tân binh, nên chỉ làm giấy phép cư trú tạm thời. Vì thế hắn không để lại ảnh trong trung tâʍ ɦộ tịch. Đây cũng chính là lý do vì sao trong hồ sơ của vụ án mất tích, chúng ta không thấy ảnh của hắn.”
Tiểu Tiểu gật đầu.
Cô cũng từng trải qua giai đoạn đó, chính trong thời gian theo học ở trường đào tạo tân binh, cô mới quyết định định cư ở Hoàng Hôn Chi Hương. Thủ tục định cư rất đơn giản, nhưng bắt buộc phải chụp ảnh, thẻ hộ tịch mà cô đang cầm trên tay cũng có thể đọc ra ảnh chân dung của chính mình.
Nhưng nếu chỉ làm giấy phép cư trú tạm thời thì lại khác, trung tâʍ ɦộ tịch sẽ không yêu cầu chụp ảnh. Dù sao cũng chỉ là ở tạm, giai đoạn ấy giống như một cuộc quan sát lẫn nhau giữa người chơi và Hoàng Hôn Chi Hương, nếu cưỡng ép người chơi phải lưu lại ảnh cá nhân thì rất dễ gây ra tranh cãi.
“Cũng có nghĩa là, diện mạo của Cung Hưu chỉ có vài người bạn của hắn biết. Nhưng bạn bè của hắn vốn chẳng nhiều, sau khi mất tích cũng chỉ có một người đứng ra báo án. Tôi nghi ngờ, chính vì thế mà hắn bị chọn trúng: Không hộ tịch, không ảnh lưu trữ, bạn bè ít ỏi, lại còn ham thích mạo hiểm. Một vật liệu tuyệt hảo để làm quả bom người.”
Nói đến đây, vẻ mặt của Tề Lạc Nhân chợt lạnh hẳn đi:
“Ngay mấy giờ trước, chấp hành xứ vừa gửi cho tôi toàn bộ thông tin hành khách trên chuyến tàu phi hành hôm đó. Công Hưu lên tàu bằng thẻ hộ tịch, ảnh chụp đúng là hắn, nhưng cái tên lại là giả.”
Trong nội bộ Hoàng Hôn Chi Hương, việc quản lý các tuyến bay vốn luôn cực kỳ nghiêm ngặt.
Một người mới hoàn toàn không có giấy tờ tùy thân, nếu muốn mua vé tàu bay, đều phải trải qua khâu thẩm tra đặc biệt, chỉ được phép đi trên những chuyến bay nhất định, và suốt hành trình sẽ luôn có giám sát đi kèm.
Những người chỉ có giấy tạm trú thì sẽ được nới lỏng hơn đôi chút, nhưng vẫn phải nhiều lần kiểm tra.
Chỉ có người chơi sở hữu thẻ hộ tịch cùng người bản xứ mới có thể đi qua lối kiểm soát nhanh để lên tàu.
Hôm đó, Tiểu Tiểu chính là đi qua lối kiểm soát nhanh để bước lên tàu phi hành, nhân viên soát vé chỉ đơn giản quét máy, đối chiếu diện mạo và thông tin thân phận của cô mà thôi.
Tiểu Tiểu kinh hãi thốt lên:
“Vậy tức là sau khi hắn mất tích đã đi làm thẻ hộ tịch sao?”
Tề Lạc Nhân lắc đầu:
“Tôi không cho là vậy. Thứ nhất, làm thế chẳng khác nào tự bại lộ tung tích. Thứ hai, khi làm thẻ hộ tịch nhất định phải xuất trình hồ sơ nhập học và giấy phép cư trú tạm thời, hắn tuyệt đối không thể dùng một cái tên giả để làm được.”
Tiểu Tiểu chau mày thật chặt:
“Vậy thì tấm thẻ hộ tịch này... từ đâu mà ra? Giả mạo sao?”
Tề Lạc Nhân nói:
“Vấn đề chính là ở đây. Tấm thẻ hộ tịch này hoàn toàn là thật, trong hệ thống hiện rõ thời gian làm thẻ là một ngày trước khi xảy ra vụ cướp máy bay. Nhưng người phụ trách xử lý thẻ hộ tịch khẳng định rằng hôm đó cô ấy căn bản chưa từng làm tấm thẻ này. Thế nhưng nó lại cứ thế xuất hiện từ hư không, giúp một tên cuồng tín bước lên con thuyền mà vốn dĩ hắn không thể đặt chân lên.”
Nói đến đây, giọng điệu của Tề Lạc Nhân chợt trở nên lạnh lẽo:
“Nếu hôm đó tôi không tình cờ ngồi trên chuyến bay ấy, cô đoán xem sẽ xảy ra chuyện gì?”
Tiểu Tiểu bất giác rùng mình, trong lòng dấy lên một nỗi sợ hãi muộn màng. Cô nghĩ, nếu hôm ấy Tề Lạc Nhân không có mặt trên chuyến bay, chiếc phi hành khí băng ngang biển Hoàng Hôn kia sẽ nổ tung giữa chừng, toàn bộ sinh linh trên thuyền sẽ bị hiến tế cho ác ma, mảnh xác vụn rơi xuống biển. Ai mà biết được trong số mấy trăm hành khách kia rốt cuộc ai mới là kẻ gây họa? Mọi bí mật sẽ chỉ bị quái vật khổng lồ nơi đáy biển dễ dàng nuốt chửng, để lại trên mặt biển Hoàng Hôn dưới ánh chiều tà một vùng bình lặng vô biên, tựa như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Khoan đã... chuyện thẻ hộ tịch kia, chẳng lẽ có nghĩa là...
Tiểu Tiểu bỗng chốc hiểu ra, tấm thẻ hộ tịch xuất hiện đầy quỷ dị này ám chỉ trong nội bộ của Thẩm Phán Sở tồn tại một lỗ hổng cực lớn, hoặc giả... còn tệ hại hơn thế nữa.
Rốt cuộc là ai trong Thẩm Phán Sở đã đưa tấm thẻ hộ tịch then chốt này cho Cung Hưu? Nhất định là một nhân vật cấp cao, thậm chí có lẽ còn vừa tham dự hội nghị toàn thể vào chiều nay.
“Nhưng e rằng giờ đã muộn rồi.” Tề Lạc Nhân khẽ thở dài.
“Muộn cái gì cơ?” Tiểu Tiểu khó hiểu hỏi.
“Trong lúc tin tức chiếc phi hành khí hạ cánh an toàn, những kẻ cuồng tín bị bắt truyền về, kẻ đứng sau chắc chắn đã ý thức được mình phạm sai lầm. Để tự bảo vệ, hắn nhất định sẽ không tiếc bất cứ giá nào mà...” Tề Lạc Nhân nói đến đây, ánh mắt bất ngờ rơi về phía phía trước hành lang tối đen, nơi có một vị quan chấp hành nhà giam đang vội vã chạy tới.
Vị quan chấp hành ấy là một người đàn ông trung niên, vẻ mặt hoảng hốt, vừa cúi người hành lễ với Tề Lạc Nhân vừa run rẩy nói, gương mặt trắng bệch:
“Ngài Tề… mấy tên cuồng tín bị bắt trong vụ cướp phi hành khí...”
Tề Lạc Nhân chậm rãi nâng mi mắt, ánh mắt lạnh băng nhìn thẳng vào hắn:
“Đều chết cả rồi sao?”
Chấp hành quan mồ hôi túa như mưa, run giọng đáp:
“Vâng... tất cả... đều chết rồi...”
Trong ngục tối âm u, không khí thoang thoảng mùi máu tanh, xen lẫn với hương thảo dược. Tiểu Tiểu đứng thẳng tắp phía sau lưng Tề Lạc Nhân, đến thở mạnh cũng không dám.
Cô nghe thấy Tề Lạc Nhân khẽ cười lạnh một tiếng, giọng nhẹ như gió thoảng:
“Hừ, ra tay cũng nhanh thật đấy.”
Trông anh có vẻ vô cùng bình tĩnh, như thể sớm đã dự liệu trước, không hề lộ ra nửa phần tức giận. Nhưng Tiểu Tiểu lại cảm nhận rõ ràng, lúc này đây, e rằng anh đã tức giận đến cực điểm.
Sau khi hỏi rõ thời gian tử vong cùng nguyên nhân cái chết, Tề Lạc Nhân chỉ nhàn nhạt nói:
“Sáng mai, bảo người phụ trách của các ngươi đến gặp tôi.”
Buông lại câu ấy, Tề Lạc Nhân xoay người khẽ gật đầu với Tiểu Tiểu:
“Chúng ta đi thôi.”
Tiểu Tiểu ngoan ngoãn đáp một tiếng, từng bước từng bước bám theo sau lưng Tề Lạc Nhân, rời khỏi khu thẩm vấn trong ngục giam.
Trên đường quay về, trong đầu của cô toàn là hai vụ án này, rối tung rối mù như một nồi cháo. Khi thì cô đoán kẻ đứng sau màn là ai, khi lại suy đoán xem Tề Lạc Nhân đang nghĩ gì. Cô muốn hỏi liệu còn biện pháp nào khác không, nhưng vào lúc này, cô lại không dám mở miệng.
“Đừng lo.” Vừa trở lại văn phòng, Tề Lạc Nhân bỗng cất giọng: “Giờ đây, kẽ hở thứ hai đã xuất hiện rồi.”
Tiểu Tiểu ngơ ngác nhìn Tề Lạc Nhân, không hiểu ra sao.
“Tiếp theo đây, những kẽ hở sẽ chỉ càng nhiều thêm. Mà số người khả nghi, kỳ thực lại chẳng có bao nhiêu.” Giọng điệu của Tề Lạc Nhân vẫn thản nhiên: “Có lúc, kiên nhẫn chờ đợi, rồi áp dụng phép loại trừ cũng là một cách không tệ.”
Tiểu Tiểu nửa hiểu nửa không, bèn làm ra vẻ nghiêm túc gật đầu:
“Vậy ngày mai... chúng ta vẫn phải đi gặp người báo án kia sao?”
Tề Lạc Nhân trầm mặc hồi lâu, không trực tiếp trả lời mà chỉ sai Tiểu Tiểu đi pha cà phê.
Nửa đêm đi pha cà phê, Tiểu Tiểu nhịn không được cũng rót cho mình một tách. Nhưng hôm nay Tề Lạc Nhân lại không gọi ly cà phê sữa trắng quen thuộc của anh, mà chỉ bảo cô pha cho một tách cà phê đen bình thường.
Anh cũng không ngồi vào bàn làm việc như mọi khi mà tháo giày, ngồi xuống chiếc sofa cạnh lò sưởi, dưới chân là tấm thảm quý hiếm đến từ Ma giới. Thấy Tiểu Tiểu bưng cà phê lại, anh khẽ ra hiệu cho cô cũng ngồi xuống.
Tiểu Tiểu vốn đã tò mò về tấm thảm ấy từ lâu, nay vội vàng tranh thủ cơ hội được trải nghiệm. Quả nhiên, dưới lòng bàn chân truyền đến một luồng ấm áp dịu dàng. Cô còn cố tình giả vờ làm rơi bút xuống thảm, nhân lúc cúi xuống nhặt bút thì lén sờ hai cái, đúng là một tấm “chăn điện” không cần điện, thoải mái vô cùng.
Trên chiếc bàn trà nhỏ đặt trên thảm có một lọ hoa tươi được cắm rất khéo léo, vừa nhìn đã biết là tác phẩm của người am hiểu nghệ thuật cắm hoa. Bông hoa chủ thể trông rất giống hoa hồng trắng, nhưng lại không hẳn là hoa hồng. Tiểu Tiểu nhìn chằm chằm vào bó hoa ấy rất lâu, trong lòng đoán già đoán non không biết đây là giống hoa gì.
Chỉ là những đóa hoa kia đã bắt đầu có dấu hiệu héo úa. Tiểu Tiểu nghiêm túc suy nghĩ, không biết có nên phát huy “tính chủ động của thư ký”, đem lọ hoa này vứt đi rồi thay bằng hoa mới hay không. Nhưng mà... cô lại chẳng hiểu gì về cắm hoa cả.
“Ngày mai không cần đi nữa.” Tề Lạc Nhân ngẩng đầu lên từ thiết bị liên lạc, ánh mắt lướt qua tin nhắn vừa gửi đến.
Tiểu Tiểu thoáng thất vọng. Vừa rồi cô còn mong chờ ngày mai có thể gặp lại người báo án kia, chắc chắn sẽ dọa hắn nhảy dựng, ai mà ngờ được vị hành khách ngồi cạnh cô trên xe lửa, cùng cô đồng thanh mắng mỏ sự kém cỏi của Thẩm Phán Sở, hóa ra lại chính là người của Thẩm Phán Sở chứ?
“Ngay khi nhận được tin nhắn mà cô gửi, tôi đã lập tức cho người của Bộ chấp hành đi tìm hắn rồi.” Tề Lạc Nhân chậm rãi nói.
Tiểu Tiểu khẽ “ồ” một tiếng. Quả nhiên Tề Lạc Nhân rất thận trọng, chẳng lẽ là định đưa người về để thẩm vấn ngay trong đêm sao?
Nhưng ngay giây sau, ý nghĩ ngây thơ ấy liền bị một giọng nói vừa truyền đến đánh tan:
“Người báo án đã ăn phải bánh su kem có độc trên chuyến tàu hơi nước, không lâu sau khi xuống xe thì đã chết rồi.”