Chương 13: Đêm ngày thành lập 2

Bữa rượu này kéo dài đến tận nửa đêm, ba gã đàn ông uống say hiếm hoi mới có được tâm tình thoải mái, vừa cười vừa nói mà rời khỏi quán nướng. Chỉ là trong số họ có một người mặc nữ trang, thế nên cảnh tượng khoác vai bá cổ kia thoạt nhìn lại có chút quái dị.

Tề Lạc Nhân không say đến mức ngã ngửa, Tư Lẫm và Ảo Thuật Sư cũng thế, nhưng men rượu vẫn khiến người ta lâng lâng, làm ra những chuyện thường ngày tuyệt đối sẽ không làm.

Biểu hiện cụ thể là dưới sự xúi giục của Ảo Thuật Sư, Tề Lạc Nhân bắt đầu cất tiếng hát.

Lúc tỉnh táo, Tề Lạc Nhân tuyệt đối sẽ không bao giờ hát, khác với Ninh Chu từ nhỏ đã được huấn luyện trong ca đoàn của Giáo đình, anh hoàn toàn không có chút cảm thụ âm nhạc nào, hát thì cực kỳ khó nghe, kiểu mà có cho thêm nhạc công phối âm cũng không thể cứu nổi.

Bình thường, Tề Lạc Nhân tự biết rõ điều đó, tuyệt đối sẽ không đi đầu độc lỗ tai của người khác, nhưng hôm nay, anh đã uống chút rượu.

Ngay từ câu đầu tiên vừa cất giọng đã chạy tông loạn xạ, càng theo cảm xúc dâng cao và đầu nhập tình cảm, độ “chạy điệu” lại càng trầm trọng hơn!

Tư Lẫm nghe mà than thở, Ảo Thuật Sư thì trố mắt sững sờ:

“Cậu làm sao có thể hát đến mức mỗi nốt đều lệch khỏi giai điệu thế này?”

“Thôi đừng hát nữa, người chết mà nghe thấy cũng phải bật dậy mất!”

Tề Lạc Nhân ấm ức ngậm miệng lại:

“Thật sự khó nghe đến mức đó sao?”

Tư Lẫm: “Bây giờ tôi bắt đầu hoài nghi cậu căn bản không phải là con người, vì cái này tuyệt đối không phải là tiếng hát thuộc về nhân gian.”

Tề Lạc Nhân: “...”

Ảo Thuật Sư: “Có lẽ cậu vốn là một thiên sứ, nhưng Chúa nghe thấy được giọng hát của cậu liền đá thẳng một cước, tống xuống trần.”

Tề Lạc Nhân: “...”

Tư Lẫm: “Tôi đề nghị cậu nên sang ma giới mở concert, bọn ác ma nghe xong cũng chẳng dám đánh nhân gian nữa.”

Tề Lạc Nhân: “...”

Ảo Thuật Sư: “Nhưng ngàn vạn lần đừng để Ninh Chu nghe thấy, lỡ đâu cậu ấy nghe xong mà thật sự phát điên thì biết làm sao?”

Tề Lạc Nhân: “...”

Bị hai tên bạn xấu thay phiên nhau xỉa xói, Tề Lạc Nhân vừa xấu hổ vừa giận, liền vung tay đấm cho mỗi người một cú. Tư Lẫm ngoan ngoãn chịu trận, còn Ảo Thuật Sư thì láu cá tránh thoát, vừa cười hì hì vừa tiếp tục chế nhạo giọng hát dở tệ của Tề Lạc Nhân.

Ảo Thuật Sư chế giễu xong vẫn chưa thấy đủ, bèn tự mình cất giọng hát, còn thành thạo chuyển đổi giữa giọng nam và giọng nữ, tạo ra hiệu quả như thể đang tự song ca một bản tình ca, tuyệt diệu đến mức giống hệt chứng “đa nhân cách ca hát”.

Ảo Thuật Sư hát càng lúc càng hứng, nhưng Tề Lạc Nhân và Tư Lẫm lại đồng loạt quay đầu, ánh mắt khoá chặt vào một góc nơi đầu phố.

Người đàn ông đội mũ báo nhỏ bị nhìn chằm chằm đến mức run rẩy, tay vẫn đang điên cuồng ghi chép vào quyển sổ. Nhưng ngay sau đó, cổ tay và dưới chân của hắn ta bỗng kết thành một tầng băng giá, trong nháy mắt hoàn toàn bất động.

Hắn ta kinh hoảng ngẩng đầu lên, ba vị đại lão mà bao năm nay hắn ta vẫn luôn chém gió bịa chuyện về họ, chẳng biết từ lúc nào đã xuất hiện ngay trước mặt, mang theo mùi rượu nồng nặc, vây chặt hắn ta vào chính giữa.

“Lại là cậu à, cẩu ký giả” Ảo Thuật Sư một tay chống nạnh, tay còn lại thì cầm chai rượu, ánh mắt nhìn phóng viên Tuân đầy chán ghét: “Hôm nay lại bịa thêm tin gì thế?”

“Hiểu lầm, hiểu lầm thôi! Tôi chỉ đi ra ngoài ăn khuya, hoàn toàn chỉ là đi ngang qua thôi mà!” Phóng viên Tuân gượng cười, cố gắng giải thích.

Nhưng chẳng ai tin lời của hắn ta. Ba nạn nhân kỳ cựu cùng lúc mặt không biểu cảm, lần lượt đọc to một tiêu đề báo từng “xuất hiện” về mình.

Tư Lẫm: “Trong sở thẩm phán, một đại lão tóc dài đen thẳng bỏ ra giá trên trời mua về một tình nhân máu lạnh, có khả năng chuẩn bị kết hôn với thằn lằn”

Ảo Thuật Sư: “Một đại lão nổi tiếng giả gái bị một nam nhân xé rách miếng độn ngực ngay giữa phố, nghi ngờ vì mâu thuẫn tình cảm.”

Tề Lạc Nhân: “Tuyệt chiêu huấn luyện của bậc thầy hồi sinh: Mỗi sáng cùng chó địa ngục ba đầu vận động thể chất.”

“Đệ nhất giật tít của Hoàng Hôn Chi Hương. Không có scandal nào mà ta không bịa được. Vì doanh số bất chấp mạng sống” Phóng viên Tuân, đối diện với nụ cười dữ tợn của ba vị đại lão đang ngà say, tuyệt vọng gào lên:

“Cứu mạng a!”

Mười phút sau.

Ba người thần thanh khí sảng mà bước ra khỏi con hẻm nhỏ, tiện tay rút đi lớp ảo ảnh che chắn xung quanh. Con hẻm từng bị phong tỏa lại lặng lẽ trở về dáng vẻ bình thường giữa khu thương mại Cầu Thép.

Ảo Thuật Sư: “Sảng khoái, đã tay thật!”

Tư Lẫm: “Đáng lẽ phải đập hắn ta một trận từ lâu rồi.”

Tề Lạc Nhân cười tươi như hoa, tâm tình vô cùng khoan khoái. Vừa nãy anh còn tốt bụng chữa cho phóng viên Tuân mấy lần, cũng vì vậy mà hắn ta lại bị ăn thêm mấy cú đấm, thương tổn trên thân thể thì có thể hồi phục, nhưng thương tổn tinh thần thì khó nói lắm. Tề Lạc Nhân tận mắt thấy Ảo Thuật Sư dùng gót giày cao gót giẫm xuống chỗ yếu ớt nhất của đàn ông, đến mức hắn cũng phải siết chặt hạ thân mình.

Ảo Thuật Sư hừ lạnh một tiếng:

“Không phải do anh ngăn cản thì tôi sớm đã lén xử hắn ta từ lâu rồi.”

Tư Lẫm bất đắc dĩ nói:

“Cậu là người phụ trách Giới Luật Sở, đừng tự mình phạm pháp.”

Ảo Thuật Sư khó chịu tặc lưỡi một tiếng, lúc này anh lại thấy hoài niệm cái thời vài năm trước khi trị an còn chưa ra sao. Năm đó, khi ba người bọn họ lần đầu tiên chính thức bàn về phương hướng phát triển của Hoàng Hôn Chi Hương, đã cùng nhau ước định phải kiềm chế hành động của bản thân.

Đối với những người chơi bình thường sống trong Hoàng Hôn Chi Hương mà nói, ba kẻ nắm giữ nơi này đã chẳng khác nào thần minh. Chỉ cần họ muốn, bọn họ hoàn toàn có thể gϊếŧ chết bất kỳ ai đang cư trú trong vùng đất này, bởi vì đây chính là lĩnh vực của họ.

Nhưng chính vì bọn họ có được năng lực ấy nên lại càng cần phải tự kiềm chế. Một khi bước qua ranh giới, tùy tiện thao túng sinh tử của kẻ khác, nhân tính của họ sẽ nhanh chóng bị thần tính ăn mòn, biến thành nô ɭệ của sức mạnh bản nguyên chứ không còn là chủ nhân nữa.

Tuy nhiên, sau khi uống nhiều rượu rồi tẩn cho kẻ chuyên gây chuyện, ngày ngày bịa đặt bát quái về bọn họ một trận, thì cũng chẳng có vấn đề gì.

“Ngày hôm nay dạy dỗ cho hắn ta một trận rồi, sau này chắc sẽ không còn thấy những cái tít báo kiểu đó nữa chứ?” Ảo Thuật Sư hỏi.

“Khó nói lắm.” Tề Lạc Nhân không ôm nhiều kỳ vọng: “Có khi ngày mai anh lại thấy ba chúng ta chễm chệ trên chuyên mục bát quái ấy chứ.”

May mà kỹ thuật chụp ảnh ở Hoàng Hôn Chi Hương không phát triển bằng thế giới thực, mà báo chí cũng cấm đăng mọi loại ảnh chân dung. Nếu không với tần suất bọn họ xuất hiện trên mặt báo, đi đâu cũng sẽ bị nhận ra mất. Mà trong thế giới ác mộng thì đó tuyệt đối chẳng phải chuyện tốt đẹp gì, những người chơi giàu kinh nghiệm đều cố gắng tránh để lại ảnh cá nhân, kẻo một ngày nào đó đắc tội ai, lại bị sát thủ cầm ảnh tìm tới tận cửa.

Tư Lẫm hết sức bình thản: “Vậy thì lại đánh thêm một trận nữa.”

Tề Lạc Nhân và Ảo Thuật Sư đồng thanh: “Anh nói có lý.”

Viết một lần thì đánh một lần, đánh xong còn bao luôn trị liệu, quá sức hợp lý.

Buổi nhậu món nướng đêm kết thúc, nhà của Tư Lẫm và Ảo Thuật Sư ở gần nhau nên đi chung về, còn Tề Lạc Nhân thì đứng tại chỗ hít gió lạnh một lúc, suy nghĩ xem nên về phòng nghỉ trong văn phòng ngủ tạm một đêm hay là về nhà một chuyến.

Ngôi nhà mà anh đang ở hiện tại là của Ninh Chu, chìa khóa vẫn luôn nằm trong tay anh, có thuê một cư dân bản địa giúp dọn dẹp vệ sinh. Khi công việc ở Thẩm Phán Sở không bận rộn thì anh cũng thường về nhà như thường lệ.

Cồn rượu khiến tư duy của anh không còn nhạy bén như mọi khi, anh đứng giữa con phố người qua kẻ lại, ngây người nhìn dải đèn neon đủ màu ven đường.

Con phố này thật sự náo nhiệt hơn hẳn rồi... Tề Lạc Nhân thẫn thờ nghĩ, không chỉ là con phố này thôi. Trong ký ức của anh, Hoàng Hôn Chi Hương là nơi ẩn náu hùng vĩ mà âm u, quanh năm chìm dưới bầu trời hoàng hôn, khắp nơi đều phủ đầy hơi nước cuồn cuộn cùng tiếng gầm vang không ngừng.

Thế nhưng chỉ trong chớp mắt, nơi này đã có cảnh nhật nguyệt luân phiên, đã có những nhà máy vạn vật khổng lồ đến mức khiến người ta phải kính sợ, từng tòa xưởng luyện tinh thể mọc lên san sát, ngay cả ngõ ngách đường phố cũng đã náo nhiệt hơn hẳn. Người qua kẻ lại không còn lẻ loi bóng đơn nữa, trên gương mặt họ cũng không còn vẻ u ám, vội vã như trước.

Môi trường và trật tự được cải thiện, áp lực sinh tồn giảm đi, khiến con người càng sẵn lòng kết giao bằng hữu.

Bởi rốt cuộc, con người vốn không thể sống đơn độc.

Tề Lạc Nhân vô thức cất bước, một mình băng qua con phố phồn hoa không ngủ này, mang theo một chút cô độc lẫn trong sự bình thản mà thưởng ngoạn cảnh sắc ngày một thịnh vượng trước mắt.

Anh đi về phía Cầu Thép. Mấy năm gần đây, nơi này đã trở thành thánh địa tình yêu nổi tiếng của Hoàng Hôn Chi Hương, cũng là do những màn dàn dựng của [Hoàng Hôn Nhật Báo], hàng đàn đôi lứa thành công khiến khu thương mại quanh Cầu Thép phồn hoa thêm +20%.

Ở lối vào một bên cầu có một công viên nhỏ được xây chưa tới ba năm, người chơi thường gọi vui là “Sở thú”, bởi trong công viên có hơn chục bức điêu khắc các loài động vật khác nhau: Có vẹt, có sư tử cánh, có kỳ lân, thậm chí còn có cả chó địa ngục ba đầu.

Chính giữa công viên là bức tượng một người phụ nữ có khí thế hiên ngang, trong tay cô nâng một cuốn sách đang mở, cuốn sách triệu hoán nổi danh của cô. Một con vẹt đang tung cánh bay ra từ những trang sách đó.

Trên bệ đá cẩm thạch trước pho tượng, có đặt một chiếc lọ sao thủy tinh, bên trong chứa đầy vỏ sò. Thứ này chỉ có thể là Thiến Thiến đặt ở đó.

Tề Lạc Nhân đứng trước pho tượng, lặng lẽ nhìn cô thật lâu.

“Bức tượng điêu khắc này... không thật sự giống người lắm, thầy ạ.” Tề Lạc Nhân chăm chú nhìn đôi mày, mắt dài thanh tú trên bức tượng, khẽ cất giọng.

Nhưng Trần Bách Thất hẳn sẽ chẳng bận tâm đến những điều như vậy.

Trước khi rời đi, cô đã tự tay chấm dứt mối ân oán giữa mình với vị ma nữ kia. Điều duy nhất mà cô không yên lòng chính là em gái mình, Thiến Thiến. Suốt ba năm nay, Tề Lạc Nhân vẫn luôn chăm sóc cô bé. Thiến Thiến sống rất tốt, tuy chưa trưởng thành nhưng đã tiếp nhận việc kinh doanh của chị gái.

Rời khỏi công viên nhỏ, Tề Lạc Nhân đi lên cầu thép.

Gió đêm lạnh buốt, nhưng danh xưng “thánh địa tình yêu” vẫn khiến không ít người tình nguyện chịu gió lạnh mà dạo bước ở nơi này. Tề Lạc Nhân chẳng giữ chút hình tượng nào, ngồi phịch lên lan can của cầu, dưới chân là dòng sông cuồn cuộn chảy xiết hướng ra cửa biển.

Anh nhìn cảnh đêm rực rỡ ánh đèn nơi xa, không một ai biết anh là ai. Chỉ cần anh muốn, những người đi ngang qua đây thậm chí sẽ không thể nhìn thấy anh.

Hai người chơi vừa trò chuyện vừa đi ngang qua. Trong đó, một người có lẽ là tân thủ, đối với tất cả mọi thứ của Hoàng Hôn Chi Hương đều tràn đầy hiếu kỳ:

“Tiền bối, tại sao nơi này lại gọi là Hoàng Hôn Chi Hương vậy?”

Người chơi kỳ cựu đáp:

“Nghe nói trước đây thiên tượng ở đây không có sự luân chuyển ngày đêm, mà chỉ có một vầng thái dương vĩnh viễn không lặn xoay quanh đường chân trời, quanh năm đều là hoàng hôn.”

Người chơi đó dùng chữ “nghe nói”, hiển nhiên anh ta cũng chỉ mới bước vào Hoàng Hôn Chi Hương chưa tới ba năm, nhưng chừng ấy đã đủ để phổ cập kiến thức cho tân binh rồi.

Tân thủ cảm khái một tiếng:

“Tuy hoàng hôn ở đây rất đẹp, nhưng tôi chẳng muốn 24 tiếng đều nhìn thấy hoàng hôn, vẫn là như bây giờ tốt hơn.”

Người chơi kỳ cựu mỉm cười nói:

“Thời đại đã thay đổi rồi mà.”

Tân thủ cũng bật cười theo:

“Thay đổi thế này cũng khá tốt, chỉ là... nếu một ngày nào đó không cần thi tháng nữa thì càng hay.”

Người chơi kỳ cựu nói:

“Cậu đã coi như gặp đúng thời rồi đấy. Theo thống kê mới đây thì trong ba năm qua, thời gian sinh tồn trung bình của người chơi đã từ 37 tháng nâng lên 58 tháng. Sau khi tốt nghiệp trường huấn luyện tân thủ, cậu chịu khó tích lũy thêm vài ngày, rồi đi bồi dưỡng nâng cao vài lần, nói không chừng có thể sống được lâu hơn. À, nhớ chú ý tin tức chiêu sinh của Thẩm Phán Sở, nếu vào được đó thì càng tốt.”

Tân thủ vội vàng gật đầu, rồi cùng người chơi kỳ cựu trò chuyện về vài chuyện trong trường tân thủ, đặc biệt là vị hiệu trưởng Ảo Thuật Sư, nổi tiếng là một “đại lão thích giả gái”.

Ảo Thuật Sư làm hiệu trưởng thật sự chẳng có chút tâm huyết nào. Trường huấn luyện tân thủ vốn là do Tề Lạc Nhân đề nghị thành lập, giai đoạn chuẩn bị ban đầu cũng do anh phụ trách, nhưng khi đó sức khỏe của anh không tốt, sau khi bàn bạc với Tư Lẫm, liền quyết định ném công việc này cho kẻ rảnh rỗi nhất chính là Ảo Thuật Sư.

Ảo Thuật Sư nắm quyền điều hành được mấy tháng, định xong những hạng mục cơ bản của trường thì lập tức khôi phục lại bản tính “cá mặn” của mình, suốt ngày chạy đi trêu mèo ghẹo chó, thiết kế quần áo thì còn chịu bỏ thời gian nhiều hơn cả quản lý trường, những công việc lặt vặt thì giao hết cho mấy cấp dưới.

Xét đến việc trường học ở đây không thể nào giống thế giới hiện thực mà chia một năm thành hai học kỳ, khai giảng rồi nghỉ đúng kỳ hạn, cuối cùng họ quyết định phương thức giảng dạy tương tự như các môn tự chọn ở đại học.

Nội dung khóa học bao gồm: Giới thiệu về thế giới Ác Mộng, quy phạm pháp luật của Hoàng Hôn Chi Hương, phân tích cốt truyện các phó bản thường gặp, khai phá thiên phú người chơi, cùng huấn luyện thường nhật cá nhân, v.v...

Ngay cả những chi tiết nhỏ như cách gọi cư dân nguyên bản cũng được quy phạm hóa, giờ đây hầu như rất hiếm thấy người chơi nào còn gọi những kẻ sống trong chủ thế giới là NPC nữa.

Các môn bắt buộc có hơn mười môn, chủ yếu là kiến thức cơ sở và phương pháp chiến đấu căn bản.

Còn các môn tự chọn thì lại nhiều hơn rất nhiều, như Huyền học, Phù văn học, Tôn giáo học, Công trình ma pháp... tổng cộng có hàng chục môn. Mỗi môn học đều không kéo dài quá lâu, người chơi có thể nhập học bất cứ lúc nào, lỡ thời điểm khai giảng thì chờ vòng sau.

Học xong sẽ có kỳ thi, vượt qua thì được tính vào học phần. Khi tổng số học phần đạt tiêu chuẩn thì coi như đã tốt nghiệp. Thông thường, từ lúc nhập học đến lúc tốt nghiệp chỉ mất khoảng nửa năm.

Lúc đầu vì quá thiếu giáo viên, ngay cả Tề Lạc Nhân cũng từng phải đi dạy, môn mà anh phụ trách là kỹ năng cơ bản của nghề sát thủ.

Chịu ảnh hưởng từ Trần Bách Thất, anh thuộc kiểu giáo học bạo lực, thực hành: Cho học viên đăng ký môn này ăn hành khổ đến không tả nổi, còn ngơ ngác tự hỏi: “Thầy vừa đánh cho tụi mình một trận, lại còn chữa cho tụi mình đầy máu... rốt cuộc thầy là sát thủ, hay là thầy thuốc vậy?”

Đêm đã khuya, gió đêm thổi tan men say, Tề Lạc Nhân chậm rãi bước xuống khỏi cầu thép, đi về hướng nhà mình.

Tối nay chắc sẽ không còn chuyện gì xảy ra nữa đâu nhỉ, Tề Lạc Nhân lạc quan nghĩ thầm. Mấy hôm nay anh chẳng được ngủ đủ giấc, thực sự cần phải bù lại một giấc ngon mới được.

Ý nghĩ ấy vừa thoáng qua, máy liên lạc liền rung lên.

Xong rồi, vận rủi cấp E lại phát tác nữa.

Tề Lạc Nhân thở dài một hơi, đành chấp nhận số mệnh mà mở tin nhắn ra xem.

Tiểu Tiểu: [Ngài Tề, tôi có một phát hiện bất ngờ! Vụ mất tích mà Diệu Lệ nhờ tôi điều tra, người mất tích chính là gã thợ sửa chữa mà hôm qua chúng ta đã gặp trên phi cơ!]

Tề Lạc Nhân dán mắt vào tin nhắn đọc đi đọc lại hai lần, sắp xếp lại những ý ẩn chứa bên trong, rồi lập tức thở dài một hơi thật sâu.

Xem ra đêm nay lại phải tăng ca rồi.