Chương 10: Nhật ký buôn chuyện của thư ký 4

Trong phòng họp, không ai nói ra cái tên ấy nhưng mọi người đều hiểu rõ trong lòng.

Tề Lạc Nhân cảm giác được Ảo Thuật Sư đang cẩn thận quan sát vẻ mặt của mình, Tư Lẫm cũng vậy, nhưng không ai tiếp tục đề tài này.

Ba năm qua, sự ăn ý khiến họ có thể nói với nhau mọi chuyện trong công việc, nhưng cũng có rất nhiều điều, họ lại tế nhị giữ im lặng, hầu như chẳng bao giờ nhắc tới.

Đây có lẽ là sự khác biệt về tính cách giữa đàn ông và phụ nữ. Tề Lạc Nhân đã nhiều lần nghe các nữ cấp dưới tâm sự chuyện tình cảm với nhau, dù là chuyện tốt hay chuyện xấu thì người nghe vẫn luôn dành cho nhau sự quan tâm và thấu hiểu. Nhưng anh chưa từng nghe thấy các nam cấp dưới nhắc đến những chuyện này khi còn tỉnh táo, dường như việc bàn luận về điểm yếu của bản thân là một điều đáng xấu hổ. So với việc tâm sự với anh em chí cốt rằng mình nhớ nhung người con gái đã rời đi đến nhường nào, thì họ thà ôm đầu khóc nức nở cùng những kẻ xa lạ đang chuốc say trong quán rượu còn hơn.

Không nhắc đến không có nghĩa là chưa từng nhớ tới, chỉ là cẩn thận giấu sâu trong lòng.

“Vậy thì đề án này tạm gác lại đã.” Tư Lẫm nói: “Còn chuyện tăng nhập khẩu khoáng sản, phiền cậu báo trước một tiếng với Nữ Vương Long Kiến.”

Tề Lạc Nhân ghi thêm mục này vào sổ tay rồi hỏi: “Khi đàm phán chính thức sẽ cử ai đến Thành Kiến Ngầm để thương lượng?”

Việc đàm phán thương mại giữa Hoàng Hôn Chi Hương và Ma giới vốn luôn được tiến hành ở Thành Kiến Ngầm, đây đã thành thông lệ. Công tác đàm phán thương mại đối ngoại về danh nghĩa thuộc chức năng của Bộ Thương mại, nhưng nếu liên quan đến giao dịch với Ma giới, theo thông lệ sẽ do thư ký của Tề Lạc Nhân là Anna chủ trì, không cần phải đặc biệt đem ra hỏi ý kiến của Tư Lẫm.

Nhưng chỉ mới vài ngày trước, Anna đã bất hạnh thiệt mạng trong một vụ án liên quan đến những kẻ cuồng tín khiến Tề Lạc Nhân buộc phải hỏi thêm một câu.

Tư Lẫm thuận miệng hỏi: “Chẳng phải cậu đã có một thư ký mới rồi sao?”

Tề Lạc Nhân mỉm cười: “Anh nói Tiểu Tiểu à? Cô ấy mới đến, còn chưa rõ nhiều chuyện. Hơn nữa, tôi còn có sắp xếp khác cho cô ấy.”

Ảo Thuật Sư xen vào một câu: “Năng lực của cô ấy rất thú vị. Nếu vận dụng tốt, có thể giúp chúng ta giải quyết một vấn đề đã ẩn giấu bấy lâu.”

Tề Lạc Nhân nói: “Cô ấy hiện vẫn thiếu kinh nghiệm, cũng chưa có đủ nhận thức về năng lực của mình. Tôi định để cô ấy làm quen với công việc trước, rồi tìm cơ hội giao việc này cho cô ấy. Tóm lại, cẩn thận vẫn hơn, tránh đánh rắn động cỏ.”

Ảo Thuật Sư hứng thú nhìn anh: “Xem ra cậu cũng đã trải nghiệm rồi?”

Tề Lạc Nhân đáp: “Kẻ tám lạng người nửa cân. Hôm qua anh mượn Tiểu Tiểu chắc là đưa cô ấy đến văn phòng của Tư Lẫm rồi chứ gì?”

Tư Lẫm trông có chút bất đắc dĩ: “Trong tình huống không phòng bị, thuật đọc tâm quả thật có thể thu được những điều bất ngờ.”

Ánh mắt của Ảo Thuật Sư trở nên nguy hiểm, anh ta đâu có quên lý do tại sao tối qua hai người lại đánh nhau.

Tư Lẫm bổ sung: “Nhưng cũng rất dễ vì bị dẫn dắt sai mà rút ra kết luận sai lầm.”

Ảo Thuật Sư hừ một tiếng, không tiếp tục dây dưa đề tài này nữa, quay sang hỏi Tề Lạc Nhân: “Cậu thấy cô ấy được không? Sao tôi lại cảm giác cô ấy trông không được thông minh lắm.”

Tề Lạc Nhân chậm rãi châm chọc anh ta: “Anh lấy tư cách gì mà chê người ta không thông minh? Lần trước làm bài kiểm tra IQ, ai là người đứng bét ấy nhỉ?”

Nắm đấm của Ảo Thuật Sư lại cứng lại, nụ cười trên mặt càng rạng rỡ hơn: “Cậu nói lại lần nữa xem?”

Thấy bầu không khí đang dần chuyển sang hướng động thủ tại chỗ để thể hiện tình hữu nghị đầy nguy hiểm, Tề Lạc Nhân lập tức chuyển đề tài: “Nhưng tôi vẫn phải tìm một thời điểm thích hợp để nói chuyện với cô ấy, quá mức buông thả bản thân mà lạm dụng năng lực thì không phải chuyện tốt, điểm này chúng ta đều đã có trải nghiệm thực tế.”

Quay lại chế độ làm việc, ba người tiếp tục thảo luận những hạng mục cần thương lượng tiếp theo.

Ba tiếng nhanh chóng trôi qua, đã gần đến giờ ăn trưa.

Tề Lạc Nhân uống cạn ly cà phê đen, liền sai Ảo Thuật Sư đi pha cho mình thêm một ly nữa.

Ảo Thuật Sư bực bội nói: “Tôi đâu phải thư ký của cậu!”

Tề Lạc Nhân kéo kéo chiếc váy dài phong cách đế chế màu xanh thẫm trên người anh ta, cố tình làm ra vẻ mặt trầm ngâm: “Chất vải của chiếc váy này trông quen quen... ầy da, nhất định là tôi đã thấy ở đâu đó rồi, để tôi nghĩ kỹ xem.”

Biết mình có chút đuối lý, Ảo Thuật Sư liếc anh một cái, giật lại chiếc váy rồi đứng dậy đi pha cà phê cho anh. Tư Lẫm thuận đà đưa luôn ly của mình qua: “Rót cho tôi ít nước nữa.”

Mi mắt Tề Lạc Nhân lại giật giật.

Mỗi lần Tư Lẫm định sai khiến Ảo Thuật Sư đều rất dễ dẫn đến hậu quả nguy hiểm, nhưng Tư Lẫm thì lúc nào cũng hứng thú không biết mệt.

Quả nhiên, Ảo Thuật Sư rót một cốc nước sôi bỏng, nở nụ cười gian xảo rồi dội thẳng từ trên đỉnh đầu Tư Lẫm xuống. Nước nóng vừa trút xuống đã bị đông cứng thành băng giữa không trung, Tư Lẫm tùy tiện vận dụng một chút sức mạnh bản nguyên để khỏi bị luộc chín da đầu, rồi tức tối trừng mắt nhìn hắn: “Chỉ bảo cậu rót ít nước thôi, cậu nhất định phải ra tay với tóc của tôi à? Ghen tị vì tôi nhiều tóc hơn đúng không?”

Ảo Thuật Sư cười hì hì: “Gϊếŧ lợn xong chẳng phải đều phải trụng nước sôi để cạo lông à?”

Tề Lạc Nhân mỉm cười híp mắt: “Cái này là anh sai rồi, lợn chết mới không sợ nước sôi, Tư Lẫm vẫn còn sống nhăn răng mà.”

Ảo Thuật Sư bừng tỉnh: “Ồ, đúng rồi, con lợn này vẫn chưa chết.”

Lần này, người siết chặt nắm đấm lại thành Tư Lẫm.

Chưa đợi anh nổi nóng, Ảo Thuật Sư đã rót lại một ly nước đá, đặt lên khay rồi đưa đến trước mặt Tư Lẫm: “Nè, nước của anh đây.”

Tư Lẫm đưa tay ra lấy, nhưng ngón tay lại xuyên thẳng qua quai cốc viền vàng hoa văn, lập tức nhận ra đây là trò che mắt của Ảo Thuật Sư.

Chiếc cốc thật đã khéo léo rơi xuống từ phía dưới khay, được che giấu hoàn toàn dưới ảo thuật.

“Sư huynh, mời dùng trà.” Cùng với tiếng cười đầy ác ý của Ảo Thuật Sư, chiếc cốc rơi đúng vào giữa hai chân đang khép lại của Tư Lẫm.

Bên trong... có nước.

Tư Lẫm: “...”

Tề Lạc Nhân liếc anh một cái đầy cảm thông: “May mà ly này là nước đá, chứ không thì đã là nước sôi bỏng... khụ khụ.”

“Ảo! Thuật! Sư!”

“Ha ha ha ha ha ha ha ha!”

Cầm sổ tay của mình bước ra khỏi phòng họp nơi hai người kia đang quần nhau thành một đống, Tề Lạc Nhân khẽ lắc đầu, mức độ trẻ con của cặp sư huynh đệ này khi ở riêng với nhau đúng là vượt ngoài sức tưởng tượng của anh. So với hai người đó, anh quả thật vừa chín chắn vừa đáng tin cậy hơn nhiều, chẳng trách ở Thẩm Phán Sở anh lại được yêu mến hơn hẳn so với bọn họ.

Tuy vậy, Tề Lạc Nhân vẫn tốt bụng nhắc nhở hai kẻ trẻ con kia một câu: “Còn một tiếng nữa là đến hội nghị toàn thể, hai người kiểm soát thời gian một chút. Với lại, trước khi ra ngoài nhớ thay quần áo, một người quần ướt, một người váy rách, để người ta nhìn thấy thì chẳng hay ho gì đâu.”

Nói xong, anh chu đáo đóng cửa lại cho cặp sư huynh đệ hễ mở miệng là lao vào đánh nhau kia.

Ngẩng đầu lên, anh liền thấy Tiểu Tiểu đang mang bữa trưa đến cho mình. Trong mắt cô tràn đầy dấu chấm hỏi to đùng, cô có chút chấn động, hơi sợ hãi, lại hơi hiếu kỳ với những gì vừa xảy ra sau cánh cửa kia.

Rõ ràng là cô đã liên tưởng đến một hình ảnh... không mấy lành mạnh.

Tề Lạc Nhân do dự hai giây, rồi giữa việc giúp giải thích và giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, anh đã đưa ra một lựa chọn.

Động lực chính cho lựa chọn này đến từ Tư Lẫm người hôm nay trong cuộc họp đã liên tiếp giao cho anh mười tám nhiệm vụ khẩn cấp.

“Đừng lo, bọn họ thường xuyên như vậy mà.” Tề Lạc Nhân dịu dàng nói: “Tôi về văn phòng ăn, khay cơm đưa tôi là được, cô mau đi ăn ở nhà ăn đi.”

...

Tiểu Tiểu bất ngờ nhận được công việc chính thức đầu tiên kể từ khi đi làm: Theo Tề Lạc Nhân tham dự hội nghị thường niên của Thẩm Phán Sở vào buổi chiều.

Hội nghị thường niên có sự tham gia của trưởng và phó của hơn chục phòng ban thuộc Thẩm Phán Sở, nhằm tổng kết toàn bộ công việc của năm vừa qua và điều chỉnh kế hoạch cho năm mới.

Tiểu Tiểu nhận được báo cáo tổng kết công tác năm từ Tề Lạc Nhân, căng thẳng nhồi nhét gấp rút trước giờ họp, nhưng một chuỗi dài các con số và thuật ngữ đã khiến cô đọc đến choáng váng cả đầu óc.

Tề Lạc Nhân an ủi cô: “Thật ra cũng chẳng có gì quan trọng đâu, thư ký tham dự chỉ là thông lệ. Cô ngồi ở phía sau ghi chép lại phát biểu của các trưởng phòng là được, có bỏ sót cũng không sao, thư ký của Tư Lẫm sẽ chia sẻ biên bản đầy đủ của cuộc họp.”

Tiểu Tiểu nghĩ ngợi về vai trò của mình trong buổi họp này, có lẽ... chỉ đơn thuần là một công cụ làm nền mà thôi?

Ồ, vậy là cô có cơ hội đọc thử tâm trí của các đại lão ngay tại hiện trường rồi. Sự tò mò của cô lại giống như chú ếch sau kỳ ngủ đông được rã băng, nhảy nhót liên hồi trên mọi vũng bùn mà nó có thể đặt chân tới.

Công cụ làm nền Tiểu Tiểu còn đang mải mê suy nghĩ vẩn vơ thì Tề Lạc Nhân bỗng nói: “À đúng rồi, mấy tập tài liệu này phiền cô mang trả về Cục Tình báo nhé. Đưa cho phó cục trưởng Diệu Lệ của họ. Đặc biệt là tập hồ sơ vụ mất tích này, bảo Diệu Lệ điều tra lại.”

Tiểu Tiểu đáp một tiếng, rồi ôm chồng tài liệu dày cộp rời đi.

Diệu Lệ là một cô gái trẻ đeo kính gọng đen, mà cặp kính gọng đen ấy lại cùng kiểu với chiếc mà Tiểu Tiểu từng dùng. Thế nhưng, khi đeo kính vào, Diệu Lệ lại chẳng hề mang chút khí chất mọt sách nào, cô mặc đồng phục của Thẩm Phán Sở trông vô cùng chuyên nghiệp và dứt khoát, toát ra khí thế bức người. Nhìn qua là biết ngay kiểu cấp trên ma quỷ, sẵn sàng ném công việc không chút nể nang cho cấp dưới vốn đã sắp làm việc đến kiệt sức.

Nghe xong lời nhắn mà Tề Lạc Nhân nhờ Tiểu Tiểu truyền đạt, Diệu Lệ khẽ thở dài: “Vụ mất tích này à. Thế này nhé... đương sự mất tích, nhưng trên Đảo Vong Linh lại không xuất hiện bia mộ của hắn, nên chắc chắn là chưa chết. Cục quản lý xuất nhập cảnh của Hoàng Hôn Chi Hương cũng không có ghi nhận hắn rời đi, nói cách khác, hắn vẫn còn ở Hoàng Hôn Chi Hương, chỉ là không biết đã đi đâu thôi.”

Tiểu Tiểu nhớ lại hồ sơ vụ án: “Người báo án nói hắn có khuynh hướng cuồng tín, có lẽ đã bị mê hoặc?”

Diệu Lệ lại thở dài: “Rất có khả năng. Nhưng Hoàng Hôn Chi Hương quá rộng lớn, lũ gián này trốn trong cống ngầm thì không bao giờ quét sạch được. Không ai biết hắn đã bị mê hoặc như thế nào, có thể là sức mạnh của ma quỷ trong một nhiệm vụ nào đó, có thể là quen biết một tên cuồng tín truyền giáo, cũng có thể chỉ là vô tình xông vào một buổi mật họp của tà giáo nào đó, hoặc đơn giản là bị sức mạnh dụ dỗ mà vứt bỏ hoàn toàn ranh giới làm người để sa ngã triệt để. Khả năng thì nhiều vô kể.”

Tiểu Tiểu khẽ “ừm” một tiếng, khó xử hỏi: “Vậy... phải làm sao bây giờ?”

Diệu Lệ nhìn Tiểu Tiểu, nở một nụ cười thân thiện, nhưng Tiểu Tiểu không kìm được mà rùng mình một cái.

“Tôi đã xem hồ sơ của cô, cô biết thuật đọc tâm đúng không?” Diệu Lệ hỏi.

“Vâng... vâng, đúng là vậy.” Tiểu Tiểu bỗng có dự cảm chẳng lành.

“Tôi muốn nhờ cô giúp một việc.” Diệu Lệ mỉm cười lễ độ, đưa ra một yêu cầu.

Mười phút sau, Tiểu Tiểu lãnh thêm một công việc ngoài kế hoạch với ánh mắt đờ đẫn bước ra khỏi Cục Tình báo.

Cô đã lầm rồi, Diệu Lệ không chỉ là kiểu cấp trên ma quỷ sẵn sàng ném việc không chút nể nang cho cấp dưới đang cận kề cái chết vì làm thêm giờ, mà còn thản nhiên ném việc cho cả... lính mới của bộ phận khác!

Cô vậy mà lại bảo Tiểu Tiểu đi gặp lại người báo án, xem có thể dùng thuật đọc tâm để thu được thêm manh mối nào khác không.

Thôi được rồi, cô cũng thực sự thấy khá tò mò về vụ án này, vậy tranh thủ tìm đến địa chỉ của người báo án hỏi thử xem sao.

Trên đường rời khỏi Cục Tình báo, từ phía trước đi tới một người phụ nữ tóc dài bịt mắt. Cô ta không mặc đồng phục của Thẩm Phán Sở, khoác áo choàng tế tự màu tối, trên tay cầm một xấp bài Tarot, bước đi vững vàng tiến lại gần.

Khuôn mặt của cô mang nét đặc trưng của cư dân bản xứ của Thế giới Ác mộng, mái tóc dài óng ả màu vàng rực rỡ lấp lánh dưới ánh mặt trời. Cô sải bước trong hành lang của điện Thẩm Phán Sở, tựa như đang đi giữa ngôi đền thờ phụng chính mình.

Người phụ nữ bịt mắt, trong đầu Tiểu Tiểu lập tức nhận ra cô ta là ai: Chiêm Tinh Sư của Cục Tình báo, cấp trên của Miêu Lệ. Một người phụ nữ xinh đẹp đầy vẻ bí ẩn và thanh nhã, tinh thông bói toán và chiêm tinh, lại có thành tựu sâu sắc trong thuật luyện kim và thiết kế pháp trận, đồng thời có thâm niên rất cao trong Thẩm Phán Sở.

Khi lướt ngang qua, trong khoảnh khắc ấy, Tiểu Tiểu kích hoạt [Cô gái đọc tâm phiền não].

Trước mắt cô hiện lên một khung cảnh ngoài dự liệu: một nhà máy khổng lồ, xung quanh dày đặc những đường ống kim loại to đến mức phải vài người ôm mới xuể. Ở chính giữa, một nồi hơi khổng lồ rộng đến cả trăm mét được trận pháp ma pháp treo lơ lửng giữa không trung. Từ những đường ống trên thành ngoài, dòng kết tinh ác ma đã bị nhiệt độ và áp suất cực cao nung chảy thành chất lỏng liên tục được dẫn vào bên trong.

Đây là luyện tinh xưởng... Tiểu Tiểu hoàn hồn lại, nhưng trong đầu vẫn mơ hồ khó hiểu.

Chiêm Tinh Sư lại đang nghĩ đến xưởng luyện tinh, chuyện này vốn thuộc phạm vi quyền hạn của Bộ Công nghiệp, nếu là một Chế tạo sư nghĩ đến xưởng luyện tinh thì Tiểu Tiểu đã chẳng thấy kỳ lạ chút nào.

Có lẽ chỉ là vừa xem qua tư liệu nào đó có liên quan đến xưởng luyện tinh thôi, Tiểu Tiểu tự nhủ, rồi không ngoảnh đầu lại, tiếp tục bước về phía Tòa Thẩm Tra Dị Giáo.

Nhưng Chiêm Tinh Sư lại khựng bước. Ngay khoảnh khắc vừa lướt qua nhau, một lá bài từ bộ bài trong tay cô ta trượt ra, nhẹ nhàng rơi xuống đất.

Cô cúi đầu, thần thức xuyên qua tấm bịt mắt, nhìn rõ lá bài rơi dưới đất.

Đó lại chính là lá Ma Quỷ ở thế đảo ngược.