Chương 8.2: Nhật ký buôn chuyện của thư ký 2.2

Tạo Vật Sư gật gù nói:

“Tấm thảm ấy, bước lên thật êm chân, tôi đã điều tra kỹ rồi. Từ nguyên liệu lông, hoa văn cho tới kỹ thuật dệt, đều là thủ pháp truyền thống của một loài ác ma tên Nô ɭệ cừu của Krill. Cả tộc đó chẳng có chút sức chiến đấu nào, hoàn toàn dựa vào tay nghề dệt thảm tinh xảo để nhận được sự che chở của các lãnh chúa. Nếu ấu thú của bọn họ đến năm tuổi mà vẫn không thể dệt ra một triệu mũi thắt tỉ mỉ trên một mét vuông thảm, thì sẽ bị gϊếŧ ngay vì không còn giá trị nuôi dưỡng.”

Tiểu Tiểu cảm thán:

“Thế giới ma giới quả thật tàn khốc, ác ma căn bản chẳng có nhân tính, nhưng thẩm mỹ thì cũng không tệ, tấm thảm kia màu sắc thật sự rất đẹp.”

Tạo Vật Sư nhún vai:

“Điều khiến tôi ấn tượng sâu sắc nhất là trong sách có giới thiệu rằng, một tấm thảm cấp cống phẩm ít nhất phải có hai trăm năm mươi loại màu sắc khác nhau. Có một số loại thuốc nhuộm còn có tác dụng bổ trợ, trong số thuốc nhuộm màu đỏ, quý giá nhất là loại lấy từ loài côn trùng sống trong dung nham núi lửa ở dãy núi Tận Thế. Thuốc nhuộm làm từ loài côn trùng này không chỉ có màu sắc rực rỡ mà còn liên tục tỏa nhiệt, khiến cả căn phòng ấm áp. Nghe nói loại màu sắc này cho dù đã trải qua hai trăm năm cũng sẽ không phai đi dù chỉ một chút.”

Tư Tư trầm ngâm một tiếng:

“Chả trách trong văn phòng của Tề tiên sinh rất hiếm khi dùng lò sưởi, vậy mà chẳng hề lạnh chút nào.”

Tạo Vật Sư:

“Thầy ấy vốn dĩ đã không sợ lạnh. Đừng nói là ở trong phòng mùa đông, có ném thầy ấy xuống nhà thờ băng dưới lòng đất thì thầy ấy cũng chẳng thèm hắt hơi một cái.”

Tư Tư:

“Vậy tấm thảm này rốt cuộc có tác dụng gì?”

Tạo Vật Sư:

“Ai mà biết được. Tôi còn biết rèm cửa trong văn phòng của thầy ấy cũng là hàng của ma giới, chỉ có đám ác ma cao cấp phóng túng xa hoa mới rỗi hơi mà sai nô ɭệ thêu họa tiết chìm trên rèm cửa. Trên tấm rèm màu xanh rêu lại dùng chỉ màu xanh rêu để thêu họa tiết chìm, làm thế thì có ý nghĩa gì chứ? Con người chúng ta còn đang bận lo chuyện sinh tồn, đâu rảnh rỗi đến vậy!”

Tiểu Tiểu lắng nghe say sưa. Trong ấn tượng của cô, rèm cửa và tấm thảm trong văn phòng của Tề Lạc Nhân để lại ấn tượng rất sâu sắc. Cô không biết nguồn gốc của những thứ đó, chỉ dựa vào thẩm mỹ và trực giác của phụ nữ mà cảm thấy chúng rất đẹp, và mơ hồ đoán rằng chắc hẳn chúng rất đắt. Giờ xem ra, có lẽ vấn đề không chỉ nằm ở giá trị đắt đỏ.

Sắc mặt Tiểu Tiểu trở nên nghiêm trọng. Cô cũng không muốn nghi ngờ Tề Lạc Nhân, nhưng... ngài ấy thật sự không bí mật qua lại với ma giới để nhận hối lộ sao?

Nếu không thì làm sao giải thích được việc một nhân vật cấp cao của Thẩm Phán Sở lại sở hữu một lượng lớn đồ vật của ma giới có giá trị xa xỉ như vậy?

Nhưng, nếu ngài ấy đã bày những món đồ đó ra ngoài, thì hẳn là trong lòng quang minh chính đại chứ?

Tiểu Tiểu càng nghĩ càng rối, đến mức cau cả mày lại.

Hai đồng nghiệp càng nói càng hăng, Tư Tư nói:

“Tề tiên sinh nghe nói gần đây tôi bị mất ngủ, liền tặng tôi một cây nến thơm an thần, còn bảo rằng anh đã dùng qua hiệu quả rất tốt. Cây nến thơm đó hình như cũng là hàng của ma giới.”

Tạo Vật Sư xoa cằm:

“Nghĩ lại thì, thầy đã tặng cho bọn tôi không ít quà nhỏ, ai cũng có phần, mà hơn một nửa vừa nhìn đã biết là sản phẩm của ma giới.”

Tư Tư:

“Số còn lại, nếu cô chịu khó nghiên cứu kỹ thì cũng là sản phẩm của ma giới.”

Tạo Vật Sư:

“Những thứ này đều được gửi từ Thành Kiến Ngầm bên kia. Hoặc phải nói là, do Nữ Vương Long Kiến phái người mang tới.”

Cả hai nhìn nhau, còn Tiểu Tiểu kẻ đứng ngoài hóng chuyện thì tròn xoe mắt, sững sờ không nói nên lời.

Quan hệ buôn bán giữa Hoàng Hôn Chi Hương và Ma Giới chỉ mới được khai thông trong ba năm gần đây. Hai bên vốn thuộc về hai thế giới khác nhau, một bên là loài người còn bên kia lại là ác ma, đôi bên không thiết lập quan hệ ngoại giao, cũng không thể nào thiết lập quan hệ ngoại giao.

Ngược lại, Nữ Vương Long Kiến kẻ thống trị Thành Kiến Ngầm thì vẫn luôn có qua lại với Hoàng Hôn Chi Hương. Ba năm trước, cô ấy thậm chí còn hóa thân sang đây tham dự hoạt động kỷ niệm Ngày Thành Lập Hoàng Hôn Chi Hương, từ đó xác lập mối quan hệ hữu hảo ở mức cao hơn.

Thông qua Thành Kiến Ngầm, trạm trung chuyển này, phi cơ của Hoàng Hôn Chi Hương liên tục vận chuyển các kết tinh của ác ma từ Ma Giới về, còn Hoàng Hôn Chi Hương thì chuyển vũ khí và sản phẩm công nghiệp đến Thành Kiến Ngầm.

Điều này là một việc tốt đối với cả hai bên. Ma Giới từ khi sinh ra đã chưa bao giờ ngừng hỗn loạn, bề ngoài là do những cuộc tranh đấu quyền lực chằng chịt phức tạp, nhưng nguyên nhân sâu xa lại là dân số của Ma Giới hoàn toàn không thể kiểm soát, buộc phải dựa vào chiến tranh kéo dài nhiều năm liền, tàn khốc và đẫm máu để thanh lọc dân số.

Ác ma cấp cao có tỷ lệ sinh sản tương tự như loài người, cũng có ý thức tự kiểm soát việc sinh sản.

Nhưng sức sinh sản kinh khủng và muôn hình vạn trạng các phương thức sinh sản của ác ma cấp thấp lại khiến cho... nếu không có sự hạn chế từ bên ngoài, tốc độ tăng trưởng dân số tự nhiên của chúng có thể sánh ngang với gián.

Những con người không hiểu về Ma Giới hoàn toàn không thể tưởng tượng nổi rằng một số ác ma cấp thấp thậm chí còn có thể sinh ra từ kẽ đá, mỗi lần là hàng trăm, hàng ngàn con.

Mà nguyên nhân của việc sinh con từ đá kỳ lạ đến khó tin này là: Sâu trong các khe nứt ẩn giấu một loài cây ăn thịt khổng lồ, ở Ma Giới gọi là Tổ Ong Huyết Nhục. Nó liên tục săn mồi là những ác ma đi ngang qua, chiếm đoạt tử ©υиɠ của ác ma cái, dùng làm công cụ để sinh sản đời con, còn ác ma đực thì bị coi là thức ăn và nguồn tϊиɧ ŧяùиɠ.

Những ác ma do nó sinh ra, bất kể thuộc chủng tộc nào, đều xem nó là mẹ và chịu sự khống chế của nó.

Một cây ăn thịt đã nuốt đủ số lượng tử ©υиɠ, chỉ trong vòng một năm có thể sinh sôi ra một đội quân ác ma cấp thấp với số lượng lên tới hàng vạn.

Điều thú vị là, kết tinh của ác ma thứ được Hoàng Hôn Chi Hương xem như nguồn năng lượng lại khiến lũ ác ma trong Ma Giới vừa yêu vừa hận.

Những kết tinh lấy từ cơ thể ác ma trung cấp hoặc cao cấp còn có thể được dùng làm đạo cụ cho một số loại pháp thuật và nghi thức, hoặc làm nguyên liệu cho ma dược.

Nhưng mỗi năm, hàng chục tỷ kết tinh của ác ma cấp thấp, nếu chôn xuống đất sẽ làm ô nhiễm đất đai, còn nếu đổ vào nước để phân hủy thì lại khiến nguồn nước vốn đã khan hiếm ở Ma Giới càng thêm bị lãng phí.

Một số ác ma có thể ăn thứ này, nhưng cũng không thể tiêu thụ nổi con số khổng lồ như vậy.

Để tránh việc kết tinh của ác ma khiến nguồn nước sôi lên, lũ ác ma đã ngầm hiểu với nhau, vận chuyển các kết tinh đó đến dãy Núi Tận Thế trong Ma Giới, rồi đổ thẳng vào dung nham.

Không ai biết được, liệu dòng dung nham kinh hoàng, sôi sục quanh năm ở dãy Núi Tận Thế có liên quan gì đến những kết tinh này hay không.

Nhưng đây vẫn là cách tốt nhất để xử lý đống rác sôi sùng sục ấy.

Từ khi người thừa kế của Cựu Ma Vương trở về Ma Giới và tiếp nhận vương quyền đang bên bờ sụp đổ, những kết tinh này đã có thêm một điểm đến mới là Hoàng Hôn Chi Hương.

Tuyến đường hàng không thương mại giữa Hoàng Hôn Chi Hương và Thành Kiến Ngầm lúc nào cũng tấp nập. Trong những phi cơ trở về thành từng đàn như chim nhạn di cư, luôn có một chiếc không chở kết tinh của ác ma, mà là quà tặng nhân danh Nữ Vương Long Kiến, do đội thị vệ của Nữ Vương cẩn thận hộ tống, đưa thẳng đến trước mặt Tề Lạc Nhân.

Dưới lời miêu tả sống động như thật của Tạo Vật Sư, Tiểu Tiểu không kìm được mà há hốc miệng.

Cô chợt nhớ lại, khi gặp Tề Lạc Nhân trên phi cơ, cô từng khoe với ngài ấy rằng mình đã gặp Nữ Vương Long Kiến, vậy mà ngài ấy lại dùng giọng điệu quen thuộc để hỏi thăm tình hình gần đây của Nữ Vương.

Thì ra là vậy.

Tiểu Tiểu bừng tỉnh đại ngộ, đáng thương cho Tề tiên sinh, sau khi vợ mất cuối cùng cũng nghênh đón mùa xuân thứ hai của đời mình.

Chỉ là... người theo đuổi ngài ấy lại không phải con người, mà là một ác ma, hơn nữa còn là một Nữ Vương có địa vị tôn quý.

Loại cà phê trắng quý giá kia, tấm thảm xinh đẹp kia, và những tấm rèm cửa xa hoa nhưng kín đáo kia, tất cả đều là sự ưu ái của Nữ Vương Long Kiến.

Nhưng... Nữ Vương Long Kiến...

“Nhưng mà, Nữ Vương Long Kiến chẳng phải chỉ có nửa cơ thể thôi sao?” Tiểu Tiểu không kìm được mà thắc mắc: “Tôi nghe nói, phần thân trên của cô ấy là con người, nhưng từ dưới váy trở xuống lại là nửa thân của loài long kiến bọc vỏ kim loại. Hơn nữa, vì vấn đề truyền thừa, cô ấy nhiều nhất chỉ có thể sống được hai mươi năm. Như vậy... không sao chứ?”

“Tôi thấy là không ổn.” Tạo Vật Sư khoanh tay, vẻ mặt nghiêm túc.

“Tôi cũng thấy là không ổn.” Tư Tư cũng trịnh trọng nói.

Tiểu Tiểu lập tức hiểu được không ổn mà họ nói là ý gì.

Tạo Vật Sư:

“Thầy của tôi đã mất một người vợ loài người rồi, không thể lại mất thêm một người vợ ác ma nữa.”

Tư Tư:

“Một mối tình xuyên chủng tộc, xa cách địa lý, lại không có đời sống chăn gối thì không thể bền lâu được. Chi bằng... nhìn mỹ nữ gần gũi nhau còn hơn.”