Nửa tiếng sau, vị Tạo Vật Sư kia thoi thóp quay về.
Tiểu Tiểu thấy cô uể oải nằm bẹp xuống bàn làm việc của Tư Tư, ngay cả hai búi tóc buộc cao tinh nghịch cũng rũ xuống ỉu xìu như chủ nhân của nó: “Thầy ấy đúng là không có tính người! Loại người gì lại có thể quăng học trò vào bể nước trong bán lĩnh vực, bắt ép tập lặn chứ? Nếu không phải cái hồ bơi pha lê đó trông cao cấp sang chảnh, thì tôi đã sớm trở mặt với thầy ấy rồi!”
Tư Tư bật cười: “Không phải giờ đã thả cô về rồi sao?”
Tạo Vật Sư tức tối nói: “Đó là vì thầy ấy phải đi họp, không có thời gian quản tôi!”
Tư Tư lật một cuốn sổ tay bìa da bò dày cộp, nghi hoặc nói: “Họp à? Nhưng hội nghị tổng kết công việc hằng năm là vào buổi chiều mà?”
Tạo Vật Sư tặt lưỡi hai tiếng, đắc ý nói: “Cái này thì cô không biết rồi. Chiều mới là hội nghị công việc dành cho toàn bộ trưởng phó các phòng ban, nhiều trưởng với phó phòng như thế, miệng lưỡi lộn xộn, chuyện quan trọng sẽ chẳng bao giờ bàn trong đó đâu. Những việc thật sự quan trọng, ba người bọn họ đã họp nhỏ vào buổi sáng để thống nhất nội bộ rồi.”
Tiểu Tiểu nghe với vẻ đầy tò mò, không nghi ngờ gì, ba người bọn họ mà Tạo Vật Sư nói chính là ba vị Chấp Hành Trưởng của Thẩm Phán Sở: Tư Lẫm, Ảo Thuật Sư và Tề Lạc Nhân.
Tư Tư trêu chọc cô: “Xem ra con chim nhỏ này sau khi bị Tề tiên sinh đá khỏi tổ, trình độ chính trị tiến bộ rõ rệt nha.”
Tạo Vật Sư: “Hừ, tất nhiên rồi! Cô không biết bên Bộ Công nghiệp chúng tôi lắm chuyện rối ren thế nào đâu. Năm nay ít nhất phải sửa thêm hai tuyến đường tàu hơi nước, xây thêm ba nhà máy luyện tinh thể, còn Nhà máy Vạn Vật thì phải mở rộng thêm hai giai đoạn nữa. Mấy việc này vẫn còn đỡ, phiền nhất là công tác viện trợ ở Thành Kiến Ngầm. An ninh ở khu hạ thành thì hỗn loạn vô cùng, chỉ riêng tháng trước, nhà máy luyện tinh thể đã bị tấn công ba lần. Nữ Vương Lonh Kiến sau khi từ Ma giới trở về thì nổi trận lôi đình.”
Tháng trước Tiểu Tiểu còn ở Thành Kiến Ngầm nên cũng có nghe qua chuyện này: “Tôi cũng nghe nói rồi, hình như thủ phạm là quân phản loạn từ Ma giới chạy sang? Nghe nói đại quân của bọn chúng ở Ma giới đã bị Ma Vương Hủy Diệt trấn áp rồi.”
Tạo Vật Sư bĩu môi: “Trấn áp gì chứ, là tàn sát sạch mới đúng. Nói ra còn phải cảm ơn Ma Vương Huỷ Diệt nữa, nhờ phúc của anh ta mà ba năm nay, số lượng tinh thể ác ma chúng ta giao dịch với Ma giới mỗi tháng liên tục tăng mạnh, hơn nữa còn là tinh thể có độ tinh khiết rất cao. Nhưng nhu cầu năng lượng ở Hoàng Hôn Chi Hương đã bão hòa, nên chỉ có thể đem đi viện trợ bên ngoài.”
Tên gọi chính thức của nhà máy luyện tinh thể là Nhà máy luyện tinh thể ác ma, một hệ thống năng lượng độc đáo do Hoàng Hôn Chi Hương sáng tạo ra. Cây công nghệ của thế giới Ác Mộng khác hẳn so với thế giới thực, hai mươi sáu năm trước, trước khi Ma giới xâm lược, trình độ khoa học kỹ thuật ở đây vẫn dừng lại ở thời kỳ vừa khai sinh ra máy hơi nước.
Cuộc xâm lược của Ma giới đã mang đến cho nhân gian những thảm họa khổng lồ, đồng thời cũng mang tới một loại năng lượng hoàn toàn mới là tinh thể ác ma.
Loại tinh thể được khai thác từ cơ thể ác ma này chứa đựng một nguồn năng lượng khổng lồ, khi tiếp xúc với nước sẽ lập tức giải phóng lượng nhiệt rất lớn, khiến nước sôi liên tục. Xoay quanh loại năng lượng sạch này, những người chơi am hiểu nguyên lý phát điện chính là đun sôi nước đã tận dụng thẻ kỹ năng và đủ loại đạo cụ để sáng tạo muôn cách đun nước, giúp Hoàng Hôn Chi Hương có được nguồn điện. Trong ba năm qua, ngay cả những đèn dầu bên đường cũng đã được thay thế bằng đèn điện.
Nhưng cũng chính vì đặc tính gặp nước là sôi của tinh thể ác ma mà máy hơi nước ở đây có sức sống bền bỉ hơn hẳn so với thế giới thực. Ngay cả ở thế giới thực, cũng từng có một thời kỳ máy hơi nước và động cơ đốt trong mỗi loại đều có ưu thế riêng, khó phân cao thấp.
Dù đã có điện năng, máy hơi nước ở Hoàng Hôn Chi Hương vẫn thống trị toàn bộ lĩnh vực giao thông: Bên trong những khí cầu bay vượt Biển Hoàng Hôn là máy hơi nước, trong những con tàu chạy trên mặt biển là máy hơi nước, và cả trong những nhà máy Vạn Vật khổng lồ nhả ra từng cuộn khói trắng cuồn cuộn cũng là máy hơi nước.
Trong số những người chơi đến từ thế giới thực, không thiếu những người có kiến thức chuyên môn. Họ nhận được từ hệ thống đủ loại thẻ kỹ năng và đạo cụ, chế tạo ra súng ống và thuốc nổ lưu thông ở Hoàng Hôn Chi Hương từ hơn hai mươi năm trước, nhưng vẫn không thể sản xuất với số lượng lớn.
Mãi cho đến khi Thẩm Phán Sở can thiệp, chiêu an tập hợp những người chơi vốn phân tán khắp nơi trong thế giới Ác Mộng lại với nhau.
Từ một nơi trú ẩn, Hoàng Hôn Chi Hương dần chuyển mình thành một thành phố công nghiệp steampunk phục vụ cả quân sự lẫn dân sinh. Trong ba năm gần đây, nơi này bắt đầu xuất khẩu ồ ạt vũ khí nóng ra bên ngoài, sản phẩm cũng đã từ những khẩu súng hỏa mai cổ lỗ tiến hóa thành súng hỏa nụ, công nghệ liên tục được cải tiến, gần như bắt kịp súng ống hiện đại.
Những loại vũ khí này được buôn bán không ngừng tới khắp nơi trong thế giới Ác Mộng, giúp cư dân bản địa có thêm khả năng chống lại hiểm nguy, vốn dĩ những người dân bình thường này khi đối mặt với đám ác ma hạ đẳng săn mồi khắp nơi thì chỉ có con đường chết, nhưng nếu có súng, ác ma hạ đẳng cũng chẳng khác nào loài dã thú hung dữ và dai sức hơn một chút mà thôi.
Những tinh thể thu được từ việc săn gϊếŧ ác ma hạ đẳng thường sẽ được các trạm đóng quân của Giáo đình ở khắp nơi thu mua, rồi cuối cùng thông qua thương mại quay trở lại Hoàng Hôn Chi Hương để sản xuất thêm nhiều vũ khí hơn. Vì thế, Hoàng Hôn Chi Hương cần nhiều nhà máy luyện tinh thể hơn, nhiều nhà máy hơi nước hơn, cùng với nhiều nhân lực và nhân tài hơn nữa.
Vừa hay, Tạo Vật Sư chính là một nhân tài như thế.
Ít ai biết rằng, vị thiên tài này đã được Tề Lạc Nhân nhặt về từ nhà tù của Thẩm Phán Sở.
Lúc đó, Tạo Vật Sư đang hoạt động trong trung tâm giao dịch ngầm xám xịt của Hoàng Hôn Chi Hương, lợi dụng năng lực của mình để điên cuồng cung cấp chất nổ. Khi mấy nhóm cuồng tín bị bắt, cô với tư cách là nguồn cung cũng bị tống vào ngục.
Nghe tin về chuyện này, Tề Lạc Nhân đã yêu cầu tiếp nhận hồ sơ của cô và đến phòng thẩm vấn trong nhà tù gặp cô: “Quan thẩm vấn nói, cô chủ động đòi một bản án tử hình? Yêu cầu vô lý như vậy, đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy.”
Khi ấy, cô gái rắc rối vẫn chưa mang danh “Tạo Vật Sư” chỉ lạnh lùng nhìn anh, trong mắt chất chứa sự dửng dưng đối với sống chết:
“Dù sao con người cũng phải chết thôi. Nghe nói gần đây các người có tiêm thuốc tử hình, tiêm cho tôi một mũi đi.”
Tề Lạc Nhân im lặng nhìn cô rất lâu, rồi bất chợt hỏi một câu chẳng hề liên quan:
“Cô biết bơi không?”
Tạo Vật Sư ngơ ngác gật đầu.
Tề Lạc Nhân bật cười: “Vậy trước khi chết, thử lặn một chuyến xem sao.”
Thế là hôm ấy, trước khi bị nghẹt thở mà vùng vẫy trồi lên mặt nước, hay đúng hơn là bị Tề Lạc Nhân vớt lên, Tạo Vật Sư gục trên boong con thuyền nhỏ òa khóc nức nở. Vừa khóc cô vừa trút hết những gì mình đã trải qua trong thế giới xa lạ này cho người xa lạ trước mặt.
Tề Lạc Nhân ngồi ở mạn thuyền, ngậm một điếu thuốc chưa châm lửa, lặng lẽ nghe cô nói hết.
“Tôi không thể dừng lại được! Ngay từ lần đầu tiên tôi làm đồ cho bọn chúng, tôi đã không thể dừng lại rồi!” Tạo Vật Sư vừa khóc vừa nói: “Nếu anh không gϊếŧ tôi, bọn chúng sẽ lại tìm được tôi, tôi sẽ tiếp tục làm thuốc nổ cho bọn chúng, chắc chắn sẽ làm! Lần sau anh gặp lại tôi, tôi nhất định đã trở thành một kẻ cuồng tín mất rồi!”
Một bàn tay ấm áp đặt lêи đỉиɦ đầu cô.
“Khả năng của cô rất có ý nghĩa. Dù gì cũng là chế tạo, vậy sao không làm thứ gì mang tính thử thách hơn? Muốn thử thứ gì còn ngầu hơn thuốc nổ không? Nhà máy luyện kết tinh, tàu hỏa hơi nước, khí cầu, và cả công xưởng vạn vật nữa, cô có hứng thú không?” Anh hỏi.
Tạo Vật Sư ngơ ngác nhìn anh, như thể chưa hiểu hết lời.
“Ở Thẩm Phán Sở, tôi vẫn có chút tiếng nói. Tôi sẽ làm người bảo lãnh cho cô, giám sát cô, dẫn dắt cô, cho cô một công việc mới. Cô có muốn thử một lần không?” Anh mỉm cười hỏi, trong đôi mắt nâu phản chiếu bầu trời hoàng hôn rực rỡ mây chiều.
Giữa màn đêm dần chìm xuống, anh như một ngọn hải đăng rực sáng.
Thế là, con thuyền nhỏ đang trôi dạt giữa biển khơi ấy đã chở người sắp chết đuối trở về bờ.
Giờ đây, vị trưởng bộ phận công nghiệp có tài năng xuất chúng trong lĩnh vực chế tạo này đã chẳng còn là cô thiếu nữ rối ren, mờ mịt năm xưa nữa. Trong những khoảng trống giữa việc nỗ lực vì một ngày mai tươi đẹp của thế giới ác mộng, cô lại say mê tám chuyện với đồng nghiệp, mà toàn là những câu chuyện khiến người mới nghe xong phải sững sờ.
“Tôi nghi lắm... thầy của tôi và Nữ Vương Long Kiến chắc có gì đó mờ ám.”
Trong văn phòng, Vị Tạo Vật Sư nghiêm mặt tiếp tục chủ đề về Thành Kiến Ngầm, chỉ là trọng tâm câu chuyện đã lệch hẳn sang hướng khác.
Tiểu Tiểu thì sợ đến chết khϊếp, còn Tư Tư lại ra vẻ trầm ngâm:
“Thực ra, tôi cũng nghi lâu rồi. Trong phòng làm việc của anh ấy có một bức tranh sơn dầu vẽ Luyện Ngục sâu trong Thành Kiến Ngầm, mà trong tủ sách cũng có không ít sách của Ma giới.”