Chương 40: Show Truyền Hình Sinh Tồn Liên Sao 23

Tề Lạc Nhân ngồi trước màn hình, toàn thân lạnh toát, bộ đồ điều nhiệt cũng không thể ngăn cản luồng hàn khí dâng lên từ tận đáy lòng.

Trong game, “Tề Lạc Nhân” lại nhận ra “Lộ Nhân Giáp”, nhưng bản thân cậu... người thật lại không có bất kỳ ký ức nào về việc “Lộ Nhân Giáp” từng gặp “Tề Lạc Nhân”. Là do dữ liệu lưu trữ thay đổi rồi sao? Hay... toàn bộ trò chơi này đã thay đổi?

Tề Lạc Nhân trừng mắt nhìn chằm chằm vào “Tề Lạc Nhân” trong màn hình “Tề Lạc Nhân” trong game đã không còn để tâm đến sự tồn tại của Lộ Nhân Giáp, anh ta đi thẳng đến chỗ Ninh Chu, sau khi nhìn thấy bia mộ của Maria, và bắt đầu một đoạn hội thoại quen thuộc đến rợn người.

“Bà ấy luôn muốn quay về.” Ninh Chu nói.

“Quay về Thánh Thành sao?” “Tề Lạc Nhân” trong game hỏi.

Ninh Chu gật đầu:

“Nhưng bà ấy đã không thể quay về nữa, cũng không dám quay về.”

“Tề Lạc Nhân” trong game hỏi:

“Anh có muốn quay về Thánh Thành xem thử không?”

Tựa như một vòng lặp của số mệnh, Tề Lạc Nhân dõi mắt nhìn cùng một câu chuyện lặp lại trước mắt, chỉ khác là lần này, cậu là một “Lộ Nhân Giáp” đứng ngoài cuộc.

Và chính cái góc nhìn xa lạ ấy lại giúp cậu nhìn thấy những điều mà trước đây mà mình chưa từng nhận ra... thì ra, khi ấy, cậu nhìn Ninh Chu bằng ánh mắt như vậy sao?

Một chút ngại ngùng và tình cảm ngầm che giấu, dưới góc nhìn mới này, trở nên rõ ràng đến mức không thể giấu giếm. Còn ánh mắt mà Ninh Chu nhìn cậu... đôi mắt in bóng hoàng hôn phản chiếu trong ánh tà dương kia, làm sao có thể giấu được sự dịu dàng?

Có lẽ chỉ những người cùng thầm yêu nhau, mới có thể trong nỗi lo được mất mà ngu ngốc đến mức chẳng nhận ra tấm chân tình kia.

Diễn biến tiếp theo hầu như lặp lại đúng y như kịch bản trong thế giới ác mộng, chỉ là lần này có thêm một người là “Người qua đường Giáp”.

Trong game, “Tề Lạc Nhân” dường như rất thân quen với cậu, từ những câu nói vô tình được nhắc đến cho thấy, hai người họ xuất thân từ cùng một tân thủ thôn.

Ngay khi Tề Lạc Nhân nghĩ rằng mình đã thay thế vai trò của bác sĩ Lữ, thì bác sĩ Lữ cũng xuất hiện.

Lần này, số người nhận nhiệm vụ tiến vào Thánh Thành trở thành năm người.

Người qua đường Giáp, Tề Lạc Nhân, Ninh Chu, bác sĩ Lữ, và... Tô Hòa.

Kẻ đã từng che giấu thân phận của mình, lấy dáng vẻ của một tiền bối thân thiện mà xuất hiện trước mặt họ tên ma vương chuyên lừa đảo ấy, một lần nữa đường hoàng gia nhập vào đội ngũ của họ.

Đừng mang theo Tô Hòa! Đừng để hắn đi theo!

Nhưng mặc cho Tề Lạc Nhân trước màn hình có gào thét thế nào trong lòng, những người trong trò chơi vẫn chẳng hay biết gì về số phận đang chờ đợi họ phía trước. “Người qua đường Giáp” vẫn chỉ là một người qua đường, không thể thay đổi bất cứ điều gì. Trò chơi thậm chí còn không cho cậu lấy một lựa chọn, cậu chỉ có thể tiếp tục đi theo con đường đã được lập trình sẵn.

Cho đến khi bọn họ đặt chân đến Thánh Thành, cho đến khi cơn ác mộng dưới ánh trăng non giáng xuống, cho đến khi...

Cho đến khi “Tề Lạc Nhân” chết đi.

Khi “Người qua đường Giáp” đã uống thuốc giải và cùng bác sĩ Lữ chạy tới tàn tích của Giáo Đình, thì mọi chuyện đã kết thúc.

Tề Lạc Nhân thậm chí không cần phải leo lêи đỉиɦ núi tới nơi Giáo Đình từng tọa lạc, bởi vì cậu biết “Tề Lạc Nhân” đã yên nghỉ trong mộ cây giữa hoa viên Thánh Mộ.

Đã từng có một buổi chiều tràn ngập ánh nắng ấm áp, bọn họ từng cùng nhau dã ngoại ở nơi này. Trên bãi cỏ, đầu cành cây, khắp nơi đều nở đầy hoa. Một cơn gió nhẹ thổi qua, những cánh hoa xanh trắng bay lả tả khắp trời. Khi đó, cậu nằm trong một hốc cây ngoài trời phủ đầy cỏ xanh, ung dung chợp mắt dưới ánh dương ấm áp chan hòa.

Quá khứ và hiện tại dường như chồng lên nhau trong đoạn hoạt cảnh chuyển tiếp này.

Cậu bước vào hoa viên Thánh Mộ, lặng lẽ nhìn “Tề Lạc Nhân” đang ngủ say trong ngôi mộ cây giữa bầu trời đêm lấp lánh sao trời, ngân hà treo cao, cùng với Ninh Chu đang lặng lẽ canh giữ bên cạnh “Tề Lạc Nhân”.

Từ đêm tối, đến bình minh.

Sự đồng hành luôn ngắn ngủi, còn nỗi nhớ thì có thể kéo dài vô tận.

Nỗi nhớ ấy, lời tạm biệt ấy, có lẽ sẽ kéo dài cả một đời người nếu như cậu ấy không bao giờ tỉnh lại nữa.

Những cơn địa chấn của Thánh Thành ngày càng dồn dập, cuối cùng cũng đến lúc không thể không rời đi.

Cậu nhìn thấy Ninh Chu, thương tích chưa lành, đang hái bảy đóa hoa hồng dại màu trắng. Khi anh tỉ mỉ nhổ từng chiếc gai trên cành, tựa như từng chiếc, từng chiếc một đang được rút ra từ trong xiềng xích nơi trái tim anh, mỗi một chiếc đều đâm sâu đến mức máu chảy ròng ròng.

Anh đang giãy giụa để thoát khỏi những xiềng xích trói buộc mình, nhưng há chẳng phải cũng đang từ từ cởi bỏ bộ áo giáp từng bảo vệ lấy anh?

Đây là lời tiễn biệt anh dành cho người yêu, cũng là lời từ biệt với đức tin đã chi phối nửa đầu đời của anh. Từ nay về sau, anh vẫn sẽ mang theo niềm tin ấy trong tim, nhưng lại không còn được đức tin đó chấp nhận nữa bởi anh đã trở thành một tín đồ phản đạo, một kẻ lạc lối khỏi kinh điển.

Khi Ninh Chu đặt bảy đóa hồng trắng lên người “Tề Lạc Nhân”, vẻ mặt của anh đã nói cho Tề Lạc Nhân biết: Anh ấy đã hạ quyết tâm.

Tề Lạc Nhân ngồi trước màn hình nghẹn ngào đến mức gần như không thở nổi, những giọt nước mắt đã khô rồi lại ướt, ướt rồi lại khô, rát buốt đến nỗi da cũng bị châm chích đến đau. Một lớp sương mỏng như đang phủ trên mặt, còn trong l*иg ngực thì như có một ngọn lửa đang bùng cháy đốt đến tan nát tâm can, thiêu đến mức không thể nào thở nổi.

Vào ngày cậu được hồi sinh, cậu đã nhìn thấy những đóa hồng trắng đã khô héo, nhưng lại không thấy bóng dáng người đã cẩn thận nhổ đi từng chiếc gai ấy. Thế nên, cho dù là đau thương, thì nỗi đau đó vẫn mang theo hy vọng, cậu biết họ nhất định sẽ có ngày gặp lại.

Thế nhưng khi cảnh tượng mà cậu chưa từng chứng kiến ấy hiện lên trước mắt, cậu mới thật sự hiểu thế nào là nỗi đau thấu tim thấu xương.

Cậu đã từng trải qua lấy một phần mười, một phần trăm, hay chỉ một phần nghìn nỗi đau của Ninh Chu chưa?

Thế nhưng cho dù chỉ là một phần mười, một phần trăm, hay một phần nghìn nỗi đau đó, chỉ cần cậu cảm nhận được thôi, cũng chẳng khác gì một cuộc tra tấn dã man.

Khi Ninh Chu đã bước ra khỏi hoa viên Thánh Mộ, hướng đến thánh điện cao nhất của Giáo Đình, Tề Lạc Nhân dõi theo bóng lưng anh, khi anh quỳ gối trước tượng Thánh Mẫu, vẽ một dấu thánh giá lên ngực mình, Tề Lạc Nhân lặng lẽ nhìn gương mặt nghiêng của anh, khi đại thiên sứ sáu cánh rực lửa được triệu hoán đến, sức mạnh của nó hòa làm một với Ninh Chu, và khi nó nâng thanh kiếm phán xét lên, Ninh Chu cũng đồng thời nắm lấy ảo ảnh thanh kiếm phán xét ấy, hướng về phía nơi mặt trời mọc, dốc hết sức vung xuống, một kiếm chém tan cõi giới đã chết này.

Trong màn trời tràn ngập sức mạnh thánh khiết, những điểm sáng vàng bạc lấp lánh và thánh ca du dương khiến tòa thánh điện này tựa như thiên đường nơi trần thế.

Tề Lạc Nhân nhìn người yêu như thiên sứ thánh quang kia, rốt cuộc vẫn không kìm được mà nở nụ cười tự hào, dù những vệt nước mắt trên gương mặt cậu vẫn chưa kịp khô.

Thế nhưng, nụ cười ấy cũng chỉ dừng lại trên gương mặt cậu trong chớp mắt.

Giữa cảnh hủy diệt lộng lẫy chói sáng ấy, lĩnh vực thánh khiết lại bị sức mạnh của ma quỷ vấy bẩn, bóng tối ẩn sâu nơi vực thẳm âm thầm trỗi dậy, lặng lẽ len lỏi tiến vào mảnh đất thuần tịnh này. Đại thiên sứ lửa đang ký sinh trên người Ninh Chu bị sức mạnh tà ác màu đen xâm chiếm, trong cơn kinh ngạc dần dần tan biến, hóa thành vô vàn lông vũ rơi khắp trời, bị cuốn theo cơn cuồng phong về phía thế giới vừa thức tỉnh từ cơn mộng.

Sức mạnh thánh khiết bị chặt đứt, một tia sáng đỏ lướt qua mắt, Ninh Chu đau đớn ôm lấy mặt, tay vẫn nắm chặt thanh kiếm phán xét, quỳ rạp xuống mặt đất.

Một đoạn lời thuyết minh hiện lên trên màn hình, khiến Tề Lạc Nhân như rơi vào hầm băng:

[Đứa con của Ma Vương Hủy Diệt và Thánh Nữ đã quay trở lại điểm khởi đầu của câu chuyện, kết thúc nỗi tiếc nuối lớn nhất trong cuộc đời của Thánh Nữ. Đôi tình nhân từng chí hướng tương đồng, cùng nhau khám phá những bí ẩn của thế giới, cuối cùng lại khép lại bằng một kết cục thảm khốc, sức mạnh của hủy diệt và sức mạnh của bảo hộ, vốn định sẵn là không thể hòa hợp. Có lẽ, trong hành trình theo đuổi nguồn sức mạnh tối thượng, dù là Thánh đồ hay Ác ma, cuối cùng cũng đều sẽ lạc lối trong chính sức mạnh ấy, quên mất bản thân là ai...]

[Sức mạnh hủy diệt vừa được tái sinh đã bắt đầu thức tỉnh, liệu hắn sẽ dẫm lên vết xe đổ cũ? Hay trên người hắn sẽ thai nghén một điều kỳ tích mong manh...]

Tề Lạc Nhân ngồi sụp xuống ghế, ánh mắt dán chặt vào màn hình khi dòng thuyết minh dần tan biến.

Cậu cảm thấy thế giới này đã điên mất rồi.

Nếu không thì tại sao lại đối xử với Ninh Chu như vậy?

Người ấy dịu dàng, lương thiện, cả đời tận tụy chiến đấu với ma quỷ sao có thể là hậu duệ của ác ma? Mà sức mạnh tà ác ấy trên người anh lại đang dần thức tỉnh...

Liệu Ninh Chu có thể chấp nhận được không?

Toàn thân Tề Lạc Nhân run rẩy, sợ hãi đến mức không còn chút sức lực nào.

Cậu không dám tưởng tượng một tín đồ thần thánh vừa mất đi người mình yêu, lại bị trục xuất khỏi giáo đình, phải làm sao để chấp nhận sự thật ấy?

Nếu thế gian này thật sự có thần, thì làm sao Người có thể giáng thêm một roi nữa lên thân thể đã đầy thương tích của một con người như vậy?

Thần ơi, anh ấy đã gánh chịu quá nhiều nỗi đau rồi, vì sao Người vẫn muốn đánh gãy cả xương sống của anh, khiến anh chẳng còn giữ nổi một chút đức tin hay niềm kiêu hãnh cuối cùng?

Người thật sự yêu anh ấy sao? Người từng thật lòng yêu anh ấy sao? "Sẽ không để tín đồ phải chịu thử thách quá sức mình, và nhất định sẽ giúp họ vượt qua" chẳng phải đó là lời được viết trong giáo điển hay sao?

Thế nhưng Tề Lạc Nhân không thể nói được gì cả, cậu chỉ là một người qua đường và chỉ có thể nhìn bi kịch này diễn ra trước mắt, mà không thể nói nổi lấy một lời.

Nhiệm vụ ấy cuối cùng cũng đã đi đến hồi kết. Sau khi sơ tán toàn bộ cư dân Thánh Thành, chứng kiến họ nối đuôi nhau theo bước Giáo Đình đi về vùng đất xa xăm mang tên Vĩnh Vô Hương, Tề Lạc Nhân và những người còn lại lên phi hành khí, một lần nữa quay trở lại Hoàng Hôn Chi Hương.

Tại đây, cậu lại phải đưa ra một lựa chọn: Sẽ tiếp tục theo chân Ninh Chu bước vào giai đoạn kế tiếp của nhiệm vụ, hay ở lại Hoàng Hôn Chi Hương?

Không có gì phải nghi ngờ Tề Lạc Nhân chọn đi theo Ninh Chu.

Ninh Chu trở về Vĩnh Vô Hương, anh muốn quay lại Giáo Đình, muốn tự mình thú nhận tất cả trước Giáo Hoàng. Còn Tề Lạc Nhân thì đợi anh ở một trạm tiền phương của Giáo Đình nằm bên ngoài Vĩnh Vô Hương và đợi suốt ba ngày ba đêm.

Gió nơi băng nguyên sắc lạnh thấu xương, giữa đêm trường dài dằng dặc, cực quang rực rỡ như thác ánh sáng tràn khắp bầu trời, chiếu rọi cả một vùng trắng xóa mênh mông. Tề Lạc Nhân đứng ở nơi đỉnh cao nhất của thung lũng, lặng lẽ nhìn về phía chân trời phủ đầy tuyết trắng, vẻ đẹp tuyệt diệu ấy lại khiến người ta chẳng thể nào không tuyệt vọng.

Cậu biết Ninh Chu sẽ bước ra khỏi nơi đó, bước ra khỏi thế giới từng che chở mà cũng từng giam cầm anh. Nhưng vận mệnh phủ xuống đầu anh xưa nay chưa từng biết thế nào là từ bi, nó chỉ lầm lũi dắt anh tiến về một thế giới đẫm máu khác, tàn nhẫn hơn, khốc liệt hơn cả những gì từng có.

Một con người tốt như thế, vậy mà lại phải mang trên vai một tương lai tàn nhẫn đến thế, một tương lai đủ sức hủy hoại cả ý chí của anh.

Cả cuộc đời anh dường như đã bị nguyền rủa mất đi, rồi lại mất đi, đến khi không còn gì để mất nữa...

Thiếu niên, anh mất đi người thân duy nhất, trưởng thành, lại mất đi người yêu, đến cả Vĩnh Vô Hương miền đất từng cất giữ mọi niềm tin và an ủi trong tâm hồn anh cũng đóng sập cánh cửa trước mặt anh. Và thậm chí trong tương lai xa xôi kia, e rằng đến cả bản thân mình, anh cũng sẽ đánh mất.

Người qua đường trên màn hình vẫn đứng đó, mặt không cảm xúc nhìn về phía cơn bão tuyết lạnh buốt. Còn Tề Lạc Nhân ngồi trước màn hình, nước mắt giàn giụa không ngừng rơi.

Khi yêu một người chỉ cần người ấy chịu một chút tổn thương, tim mình cũng sẽ đau đến không chịu nổi.

Nỗi nhớ nhung trong lòng không cách nào kiềm chế nổi nữa. Tề Lạc Nhân chỉ hận không thể lập tức bay đến bên cạnh Ninh Chu, ôm lấy anh thật chặt, rồi nói cho anh biết...

Ít nhất, anh vẫn còn em.

Ba ngày sau, Ninh Chu quay lại. Họ lại một lần nữa lên phi thuyền, hướng về vùng hoang mạc Tĩnh Hải xa xôi, đến thành kiến dưới lòng đất của loài kiến khổng lồ.

Trời đã sáng. Ánh mặt trời xuyên qua lớp kính dày, rọi xuống gương mặt đang điều khiển phi thuyền của Ninh Chu. Tề Lạc Nhân lặng lẽ nhìn anh, không hề nhắc đến câu chuyện của “Tề Lạc Nhân”, cứ như thể anh đã quên mất mình từng có một người yêu tha thiết.

Và cũng giống như thể anh chẳng có nỗi buồn, chẳng còn thương tổn, dường như mọi vết thương đã tự lành lặn.

Sự bình lặng ấy... gần như là tuyệt vọng.

Vào ngày thứ 29 sau khi nhiệm vụ Thánh Nữ kết thúc, khi nhiệm vụ chính bước vào giai đoạn hai, nhưng Tề Lạc Nhân lại buộc phải chia xa Ninh Chu... hệ thống gửi đến cậu một dòng thông báo:

[Đồng đội Ninh Chu đã tử vong.]