Cánh cửa nhà vệ sinh mở ra, Ảo Thuật Sư ăn vận lộng lẫy mỉm cười duyên dáng với cậu: “Cậu đã nhìn thấy gì rồi nhỉ?”
“Tôi chẳng thấy gì cả!” Tề Lạc Nhân hét lên câu cửa miệng mà mọi nhân chứng vô tội đều sẽ thốt ra.
Cậu nói thật. Khi đó, trong đầu Tề Lạc Nhân dòng “bình luận trực tiếp” chạy loạn đến mức hoàn toàn che khuất cả cảnh tượng trước mắt. Huống hồ váy của Ảo Thuật Sư lại vừa dày vừa nặng, căn bản không thể nhìn thấy cô ta đã móc ra cái thứ mà phụ nữ tuyệt đối không nên có bằng cách nào để thực hiện công tác xả hàng.
Ảo Thuật Sư nghiêng đầu, khóe môi mang ý cười như có như không, đôi con ngươi đen thẳm lấp lóe ánh nhìn đầy nguy hiểm.
Đột nhiên, anh ta vươn tay ra, ngón tay khẽ móc lấy cằm của Tề Lạc Nhân. Cả người Tề Lạc Nhân lập tức cứng đờ, cậu vậy mà lại không thể động đậy chút nào.
Ảo Thuật Sư nâng cằm cậu lên, cúi người kề sát vào má cậu, ghé vào tai thì thầm bằng giọng nói khàn khàn quyến rũ:
“Không thấy cũng không sao... Tôi không ngại để cậu nhìn cho kỹ một chút. Ngay tại đây, thế nào?”
#Bị mỹ nữ trêu ghẹo trong nhà vệ sinh nam, cô ấy cứ nhất quyết vén váy lên bắt tôi phải nhìn "Chổ đó", tôi phải làm sao? Gấp, online chờ!#
Tề Lạc Nhân vẫn hoàn toàn không thể cử động, chỉ còn cái miệng là có thể mở ra. Trong lúc mùi hương dịu nhẹ trên người đại mỹ nhân trước mặt khiến người ta mê mẩn, thì lời mà cậu buột miệng thốt ra lại hoàn toàn phá vỡ bầu không khí:
“Vừa rồi... cô có rửa tay không vậy?”
Ảo Thuật Sư hơi sững người, vẻ ngạc nhiên thoáng hiện trên gương mặt yêu kiều ấy lại khiến người ta cảm thấy có chút buồn cười.
Tề Lạc Nhân lúc này đã hoàn toàn tỉnh táo, dù cơ thể vẫn chưa thể cử động. Vừa rồi, ngay khoảnh khắc ánh mắt cậu chạm vào đôi mắt của Ảo Thuật Sư, tâm thần liền khẽ chấn động, ngay sau đó liền bị một luồng sức mạnh vô hình trói buộc, rõ ràng là đối phương đã âm thầm thi triển thủ đoạn gì đó. Nhưng cậu cũng tin rằng Ảo Thuật Sư không mang ác ý, dù sao “cô ấy” cũng là người của Thẩm Phán Sở.
Ảo Thuật Sư buông tay ra với vẻ ghét bỏ, liếc nhìn Tề Lạc Nhân rồi nói:
“Thấy mỹ nữ như tôi mà vẫn bình tĩnh, còn có thể lo chuyện rửa tay hay không, đúng là đồ cong.”
Tề Lạc Nhân lập tức phản bác:
“Tôi chưa từng thấy đại mỹ nữ nào dùng bồn tiểu trong nhà vệ sinh nam cả, nhưng người giả gái thì thấy rồi, cảm ơn nhé.”
Ảo Thuật Sư nở nụ cười quyến rũ đến mức có thể khiến cả thế giới đảo điên:
“Còn lắm lời nữa là tôi thịt cậu đấy!”
Tề Lạc Nhân lập tức ngậm miệng trong một giây.
Ảo Thuật Sư ung dung bước ngang qua hắn, vặn mở vòi nước bằng đồng, rửa tay sạch sẽ, rồi lấy khăn tay tinh tươm lau khô, sau đó chậm rãi bước về phía cửa lớn.
Tề Lạc Nhân vẫn bị bỏ lại tại chỗ, toàn thân không nhúc nhích được, liền hét lên:
“Này! Mau thả tôi ra đi! Tôi đứng trước cửa nhà vệ sinh nam thế này trông biếи ŧɦái lắm đấy!”
Cậu thật sự không muốn trở thành một bức tượng sống biếи ŧɦái đang đứng trước cửa nhà vệ sinh nam, trông như đang suy tư về cuộc đời!
Ảo Thuật Sư khựng lại, vuốt cằm trầm ngâm một lát, đôi mắt bỗng sáng lên, quay đầu lại vác luôn Tề Lạc Nhân lên vai, như thể đang khiêng một thân cây thẳng đơ, rồi vô cùng dứt khoát “trồng” cậu ngay trước cửa nhà vệ sinh nữ.
Má nó, đứng ở đầy còn biếи ŧɦái hơn nữa!
Ảo Thuật Sư đùa ác xong thì cười đến nghiêng ngả, vui vẻ không chịu được. “Cô ta” giơ chiếc gậy tay kiểu nữ giới lên, chọc chọc vào gương mặt tái mét của Tề Lạc Nhân:
“Ngoan ngoãn đứng gác cho các quý cô đi nhé... Đây là hình phạt cho hành vi thiếu ga-lăng của cậu vừa rồi đó, bái bai.”
Nói xong, Ảo Thuật Sư nghênh ngang rời đi, để lại Tề Lạc Nhân đứng trước cửa nhà vệ sinh nữ với ánh mắt như tro tàn, sống chẳng bằng chết, trông chẳng khác nào một kẻ biếи ŧɦái đang nghiêm túc suy nghĩ xem phải rình trộm như thế nào cho hợp lý.
Tề Lạc Nhân lúc này đã hoàn toàn xác định.
Mối thù giữa cậu và Ảo Thuật Sư, không đội trời chung!
Chẳng mấy chốc, một cô gái trẻ đi ngang qua, bước vào nhà vệ sinh công cộng. Khi thấy Tề Lạc Nhân đứng ngay trước cửa nhà vệ sinh nữ, ánh mắt cô gái ấy lập tức hiện rõ một tia... nghi hoặc.
Phải làm gì đó ngay! Nếu không hôm nay sẽ thân bại danh liệt mất!
Dưới áp lực khổng lồ, Tề Lạc Nhân phát huy 200% khả năng diễn xuất, lập tức gọi với theo cô gái kia:
“Xin lỗi, làm phiền một chút. Cô có thể vào trong giúp tôi xem bạn gái tôi được không? Cô ấy đã vào đó mười lăm phút rồi vẫn chưa ra... Bọn tôi... vừa mới cãi nhau, tôi có hơi lo cho cô ấy.”
Nói đến câu cuối cùng, Tề Lạc Nhân khẽ cụp mắt xuống, vẻ cô đơn và buồn bã của một người sắp mất đi người mình yêu hiện lên rõ rệt, khiến ai nhìn vào cũng phải mủi lòng.
Cô gái tốt bụng kia chẳng hỏi han thêm câu nào, lập tức đồng ý: “Anh đợi chút.”
Nói xong, cô bước vào nhà vệ sinh nữ. Một lát sau liền đi ra, đối diện với ánh mắt đầy mong chờ của Tề Lạc Nhân, cô thoáng chần chừ, rồi nén tiếng thở dài, khẽ nói bằng giọng đầy cảm thông:
“Trong đó... không có ai cả, nhưng cửa sổ thì mở rồi...”
Đôi mắt Tề Lạc Nhân chợt ảm đạm, vẻ u sầu phủ kín cả khuôn mặt, cậu thất thần nói: “Vậy sao... cảm ơn cô.”
“Chắc cô ấy đi rồi, cậu cũng nên đi đi.” Cô gái tốt bụng khuyên nhủ một cách chân thành.
Tôi cũng muốn đi lắm chứ! Tề Lạc Nhân khóc không ra nước mắt, gào thét ở trong lòng. Nhưng vấn đề là giờ cậu không nhúc nhích nổi! Vẫn còn phải cố gắng diễn tiếp vở kịch này, để không bị gắn mác “biếи ŧɦái” trước cửa nhà vệ sinh nữ!
“Cô ấy lúc nào cũng vậy, hễ giận lên là bỏ đi, nguôi giận rồi lại quay về... Tôi đợi thêm chút nữa, nếu cô ấy quay lại mà không thấy tôi ở đây, chắc lại giận tiếp mất.” Tề Lạc Nhân nở một nụ cười buồn bã pha lẫn bất lực, diễn tròn vai một người bạn trai tốt, luôn bao dung cho cô bạn gái ngang ngược của mình.
Cô gái nọ bất giác sinh lòng ngưỡng mộ cô bạn gái không tồn tại kia, có được một cậu người yêu dịu dàng, điển trai, lại còn ấm áp như vậy, mà còn suốt ngày giận dỗi, thật chẳng khác gì nữ chính trong phim ngôn tình cả.
Cửa nhà vệ sinh nữ bất ngờ bị kéo mạnh ra, Ảo Thuật Sư quay lại, ngẩng cao đầu đầy cao ngạo. Khi thấy Tề Lạc Nhân vẫn còn đứng lì ở cửa, y cười lạnh một tiếng: “Sao còn chưa đi?”
Chẳng phải tại ngươi giở trò sao? Tề Lạc Nhân điên tiết trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn phải nặn ra nụ cười dịu dàng: “Đợi cô đó.”
“Cũng biết điều đấy.” Ảo Thuật Sư trợn mắt một cái, bước lên khoác lấy cánh tay của Tề Lạc Nhân: “Đi thôi, tôi muốn ăn ở cái nhà hàng Tây đắt muốn lên trời kia.”
Khoảnh khắc bị khoác tay, thân thể Tề Lạc Nhân lập tức khôi phục lại khả năng cử động. Cậu liền phối hợp tự nhiên khoác lại tay Ảo Thuật Sư, còn quay sang mỉm cười với cô gái tốt bụng kia: “Cảm ơn, tạm biệt nhé.”
Cô gái vẫn còn đang chìm trong cú sốc choáng ngợp trước vẻ đẹp của Ảo Thuật Sư, âm thầm nghĩ: Cuối cùng cũng hiểu vì sao bạn gái người ta có thể làm mình làm mẩy đủ kiểu vì người ta xinh đẹp quá mà! Thế nhưng rõ ràng vừa nãy trong nhà vệ sinh chẳng có ai, cô ấy mặc đồ rườm rà thế kia, không đi cửa chính lại nhất quyết chui qua cái cửa sổ bé tí tẹo, rốt cuộc là vì cái gì chứ?
Cô gái nhìn bóng lưng đôi tình nhân đang rời đi, lại một lần nữa rơi vào vòng xoáy hoang mang.
Cặp đôi yêu đương thắm thiết vừa ra khỏi tầm mắt của cô gái tốt bụng là lập tức vội vàng buông tay nhau ra. Ảo Thuật Sư khẽ cười khẩy một tiếng: “Diễn cũng khá đấy chứ, vậy mà thật sự bị cậu qua mặt rồi.”
“Quá khen, quá khen. Trình độ nam giả nữ của các hạ mới thật sự đáng ngưỡng mộ.” Tề Lạc Nhân không nhịn được, châm chọc lại một câu.
“Không dám không dám, nghe nói lúc cậu cosplay loại yêu tinh lẳиɠ ɭơ cũng phong tình mê người lắm, hoàn toàn không nhìn ra được khi làm nhiệm vụ chuyển giới lại hóa thành một tiểu mỹ nhân thuần khiết ngoan ngoãn. Bảo sao khiến cái người kia mê mệt đến thần hồn điên đảo.” Nói đến khoản công kích qua lại, Ảo Thuật Sư từ trước đến nay chưa từng chịu thua.
Tề Lạc Nhân dù gì cũng không lợi hại bằng Ảo Thuật Sư, bị chọc đúng chỗ đau liền bực bội im bặt.
Cậu thấy Ảo Thuật Sư không thuận mắt, mà Ảo Thuật Sư nhìn cậu cũng chẳng ưa gì, tốt nhất là đừng đi chung đường.
“Tôi mắc tiểu, đi vệ sinh cái.” Tề Lạc Nhân nói rồi quay lưng bước đi.
“Chờ cậu ở cửa.” Ảo Thuật Sư giả vờ như không nhận ra ý đồ muốn tách ra của cậu.
“Không cần đâu.”
“Làm sao mà không cần được? Nói rồi là cậu phải mời tôi ăn cái nhà hàng Tây mắc đến phát khϊếp kia mà?” Ảo Thuật Sư cười khẩy: “Đừng hòng chạy trốn nhé, tôi tuyệt đối sẽ không cho cậu cái cơ hội quỵt tiền đâu.”
Tề Lạc Nhân chưa từng gặp ai mặt dày đến mức này, phải mất một lúc lâu mới chắc chắn được là hắn ta không hề nói đùa.
Không chạy á? Đùa chắc! Dĩ nhiên là phải chạy rồi! Mà còn phải chạy một cách nghệ thuật mới được! Tề Lạc Nhân vừa bước vào nhà vệ sinh liền đóng cửa lại, chuẩn bị ngắn gọn rồi không nói một lời, lập tức kích hoạt thẻ kỹ năng [Âm Thầm Quan Sát].
Dưới trạng thái ngũ giác được tăng cường, cậu nghe rõ tiếng Ảo Thuật Sư ở bên ngoài đang dùng cây gậy gõ từng nhịp xuống sàn:
“Còn ba mươi giây, không ra tôi sẽ vào đấy nhé... ba mươi, hai mươi chín, hai mươi tám...”
Ba mươi giây trôi qua rất nhanh, Ảo Thuật Sư hất chân đá tung cánh cửa, đối diện với nhà vệ sinh nam trống rỗng, sắc mặt bỗng trở nên nghiêm trọng.
Y thậm chí không cần mở từng buồng ra cũng biết Tề Lạc Nhân đã không còn ở đây.
Thật sự chạy rồi à? Rõ ràng đâu có nghe thấy tiếng trèo qua cửa sổ mà. Chẳng lẽ hắn dùng thẻ kỹ năng loại bỏ âm thanh nào đó? Ảo Thuật Sư nheo mắt lại, bước đến bên cửa sổ quan sát kỹ, quả nhiên phát hiện một dấu chân còn mới tinh.
“Đúng là đã xem thường cậu rồi.” Ảo Thuật Sư giận dữ nói, sải bước rời khỏi nhà vệ sinh nam.
Ngay lúc đó, một người đàn ông vừa định bước vào thì đột nhiên thấy một đại mỹ nhân ăn mặc lộng lẫy bước ra từ bên trong. Theo bản năng, anh ta giật lùi lại một bước. Ảo Thuật Sư lướt ngang qua người anh ta, khẽ mỉm cười duyên dáng rồi ngang nhiên nói: “Anh đi nhầm rồi.”
“Phải phải phải phải phải... xin lỗi, đi nhầm rồi!” Người đàn ông cuống quýt xin lỗi, chẳng dám nhìn kỹ, quay đầu bỏ chạy rồi đâm thẳng vào nhà vệ sinh nữ đối diện, khiến bên trong lập tức vang lên một trận la hét và chửi rủa.
Anh ta bị dọa đến mức hoảng loạn bỏ chạy, còn bị người ta đuổi theo chửi “đồ biếи ŧɦái”, oan ức đến mức muốn khóc luôn.
Còn tên đầu sỏ gây họa thì lại chẳng hề có chút áy náy nào, chỉ nhẹ nhàng chỉnh lại chiếc mũ lễ châu Âu tinh xảo lộng lẫy trên đầu, ung dung rời đi trong khí thế đĩnh đạc như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Xác nhận Ảo Thuật Sư đã thật sự rời khỏi, người đang co rúm trốn dưới bồn rửa tay trong nhà vệ sinh nam giả vờ mình là một cây nấm là Tề Lạc Nhân cuối cùng cũng thở phào một hơi thật dài.
Kỹ năng [Âm Thầm Quan Sát] quả nhiên lợi hại, ngay cả Ảo Thuật Sư cũng không phát hiện ra thật ra cậu chưa từng rời khỏi nhà vệ sinh. Dù sao Tề Lạc Nhân cũng không dám chắc mình có thể mở cửa sổ mà không gây ra tiếng động, vì vậy dứt khoát để lại một dấu chân trên bậu cửa sổ, còn bản thân thì lợi dụng hiệu quả của thẻ kỹ năng, trốn vào góc khuất khó bị phát hiện, nín thở chờ Ảo Thuật Sư tìm không thấy rồi bỏ đi.
Kết quả là... thành công thoát khỏi một buổi “hẹn hò” cưỡng ép.
Đúng là tạ ơn trời đất.