Chương 9

Gia Minh thu lại ánh nhìn.

Anh không cần hỏi thêm.

Không cần được giải thích.

Dù Hạo Dương quyết định đưa cô gái này đi đâu, làm gì, hay đối mặt với những gì đang chờ phía trước, Gia Minh cũng sẽ lái xe theo hướng đó: im lặng, vững vàng, và ở đúng vị trí của mình.

Như cách một người bạn thực sự luôn làm.

“Reng… reng… reng…”

Tiếng chuông điện thoại vang lên trong khoang xe yên tĩnh, sắc và đột ngột, như một sợi dây kéo Gia Minh ra khỏi dòng suy nghĩ nặng nề. Anh liếc nhanh màn hình, rồi nhấn nghe bằng tai nghe gắn sẵn.

Anh nói: “Con nghe ạ.”

Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói quen thuộc, trầm và chậm rãi của người đàn ông đã gắn bó cả đời với nhà họ Chu—ba của Gia Minh, cũng là quản gia Trần.

Ông hỏi: “Cậu chủ và con gần về đến nhà chưa? Ông bà chủ cùng cả nhà đang đợi cậu chủ về dùng bữa.”

Gia Minh không trả lời ngay.

Anh giữ vô lăng bằng một tay, tay kia đặt hờ trên cần số. Ánh mắt anh theo phản xạ hướng lên gương chiếu hậu. Qua lớp kính phản chiếu mờ, anh nhìn thấy Hạo Dương vẫn ngồi đó, lưng thẳng, gương mặt nghiêng về phía cô gái đang nằm bất động. Ánh đèn đường lướt qua, lần lượt soi rõ nét trầm mặc trên gương mặt anh: không bộc lộ cảm xúc, nhưng lại chất chứa quá nhiều điều không nói thành lời.

Gia Minh không lên tiếng thúc giục.

Anh chỉ chờ.

Một nhịp trôi qua.

Rồi thêm một nhịp nữa.

Hạo Dương như cảm nhận được ánh nhìn ấy. Anh quay đầu rất chậm, ánh mắt rời khỏi gương mặt Mãn Nguyệt, bắt gặp ánh nhìn của Gia Minh trong gương. Hai người không cần lời. Chỉ một cái gật đầu rất nhẹ, gần như không thể nhận ra nếu không quen thuộc đến mức hiểu từng cử động nhỏ nhất.

Gia Minh thu ánh mắt về. Giọng nói lúc này mới vang lên, bình ổn như thường ngày.

Anh nói: “Khoảng ba mươi phút nữa cậu chủ sẽ về đến ạ.”

Đầu dây bên kia dường như nhẹ hẳn ra.

Quản gia Trần nói, giọng mang theo sự vui mừng không giấu được: “Được, được! Vậy con lái xe cẩn thận nhé. Ông bà chủ mong cậu chủ lắm.”

Gia Minh đáp ngắn gọn: “Vâng.”

Cuộc gọi kết thúc. Âm thanh “tút” khẽ vang lên rồi tan biến, để lại khoang xe trở lại với sự yên tĩnh quen thuộc.

Gia Minh hạ tay, tiếp tục lái xe đều đặn. Ngoài cửa kính, thành phố vẫn trôi đi: ánh đèn, biển hiệu, những con đường quen thuộc dần hiện ra rõ hơn. Hướng đi đã được xác định.

Phía sau, Hạo Dương thu lại ánh nhìn. Anh cúi đầu một chút, chỉnh lại chiếc áo khoác đang phủ trên người Mãn Nguyệt, kéo sát hơn ở phần vai như một phản xạ vô thức. Cô vẫn chưa tỉnh, hơi thở mỏng và đều, gương mặt an tĩnh đến mức khiến người ta khó liên hệ với những gì vừa xảy ra.